Từ hồi cuối năm ngoái đến giờ tâm trạng và cảm xúc của mình rất lộn xộn, mình không biết phải sắp xếp hay giải phóng chúng ra sao nữa, và mình cũng chẳng thể viết ra luôn ![]()
. Khoảng hai tuần trước mình đã thử miêu tả ra, soạn trên điện thoại, mà lúc đăng tải thì gặp vấn đề nên bài viết lưu trữ trong mục bản nháp của ứng dụng, mình sau đó mắt nhắm mắt mở thể nào, thay vì bấm đăng tải công khai thì lại chọn nhầm sang lệnh xóa bài viết!!
Quá lười để viết lại nên kệ luôn! ![]()

Gần đây mình đang nghĩ đến chuyện thi vào Đại Học Mỹ Thuật Thành Phố Hồ Chí Minh. Mỗi lần gặp Natsumi là cô ấy lại làm công tác tư tưởng với mình, khiến mình ngày càng cảm thấy bối rối. Bối rối là vì:
Mình không thích việc đến trường học lắm, hoặc nói mình lười học cũng đúng luôn! (Học xong Nhân Văn thực sự là một niềm vui lớn của mình, "no more test - no more stress" ![]()
). Vì một số yêu cầu bắt buộc về thời gian và chương trình học này nọ, có thể mình sẽ phải học những môn mình không hứng thú và như thế mình sẽ thấy lãng phí vô cùng. Mình không ghét việc học, mình chỉ không thích phải học những điều bản thân không thích thú và không ứng dụng được nhiều trong cuộc sống cá nhân, còn mất tiền cho nó nữa. Nhưng lý do đúng hơn có lẽ là vì những trải nghiệm không tốt của bản thân ở các môi trường giáo dục trước đây, mà phần lớn là tại chính mình cũng không chịu tìm tòi, ứng dụng kiến thức đã học. (Biết đâu với trường Mỹ Thuật thì sẽ khác vì thực hành nhiều hơn lý thuyết).
Việc đi học có thể sẽ ảnh hưởng tới thời gian đi làm. Để cân bằng được thời gian và tài chính cho cả hai điều này hẳn sẽ là một quá trình vất vả. Đây cũng là điều mình lo ngại nhất! ![]()
Và nếu như mình theo học tại trường, thì thời gian tốt nghiệp dự kiến là vào năm mình 30 - 31 tuổi. :)))) Không nhắc tới con số thì thôi, nhắc xong thấy chùn bước. Cái này vốn là do ảnh hưởng của tư tưởng văn hóa từ thời ông cha, kiểu luôn đặt giới hạn cho bản thân rằng đến tuổi này tuổi kia thì phải đạt thành tựu gì đó, và theo đó thì tuổi 30 nên là lúc mà sự nghiệp thăng hoa chứ không phải mới tốt nghiệp đại học. Cho dù biết rằng mình có thể tự do bắt đầu bất cứ khi nào mình sẵn sàng, mình vẫn bị tác động đôi chút. ![]()
NHƯNG MÌNH THỰC SỰ MUỐN HỌC TẬP TẠI TRƯỜNG MỸ THUẬT!!!!!!!!!
Thứ bảy tuần trước, 15/1, Natsumi lên trường để thuyết trình đồ án tốt nghiệp và cô ấy rủ mình đi cùng, tiện thể tham quan trường luôn ![]()
. Khi ngồi bên dưới xem đồ án của mọi người, nghe các thầy nhận xét từng bài và hướng dẫn, định hướng cho sản phẩm cuối cùng, mình thấy ngưỡng mộ lắm! Lúc đó trong lòng đã nghĩ, nếu làm đồ án, mình sẽ vẽ truyện oneshot, rồi mình mong cũng sẽ được nghe các giảng viên cho lời khuyên, điều đó sẽ thật quý giá biết bao. ![]()
Nhưng mà để đi một hành trình tới ngày bảo vệ đồ án là năm năm như vậy, mình không biết mình đủ sức (sức khỏe, tài chính, thời gian) không nữa. Nhưng mà... mình có thể thử mà nhỉ? Ý là, tạm chưa bàn tới việc sẽ theo học tại trường ra sao, trước mắt cứ học luyện thi và thi thử xem khả năng tới đâu, nếu may mắn đậu thì học tiếp, không thì cũng có sao đâu! Đằng nào thì trong thời gian luyện thi là mình cũng đã học được một khối lượng kiến thức rồi đó chứ nhỉ!
Há há, phải thế chứ, chưa gì đã tự tạo áp lực rồi!
Sau Tết mình sẽ bắt đầu tìm lớp luyện thi vậy!

![]()
Xin Vũ Trụ ban cho con thật nhiều cơ hội việc làm tốt (freelance thôi ạ) với thu nhập cao để con vừa được vẽ nhiều, vừa có tiền đi học thêm ạ!! ![]()
![]()

Nhân tiện thì đây là ảnh Natsumi chụp cho mình tại trường Mỹ Thuật! 
Đúng là khi không phải đi học nữa thì đến trường nào cũng thấy rất vui vẻ, hào hứng, không bị căng thẳng nhỉ?
Mà trường Mỹ Thuật có một khu vườn nhỏ và nuôi rất nhiều cá nhé
, mình thích góc vườn này này lắm ấy, tại xinhhhhhhhh! ![]()
Natsumi còn dẫn mình tới thăm một số phòng học chuyên ngành của các lớp Điêu Khắc, Hình Họa, Sơn Mài, Tranh In,... nữa. Mình thấy gọi là xưởng thì đúng hơn là lớp học, và điều này kích thích ước muốn trở thành sinh viên Mỹ Thuật của mình thực sự luôn!
![]()
(Một góc "xưởng" làm tranh in.)
Mình không biết mình sẽ đi theo mong ước này được tới đâu, nhưng mà vì mục đích sau cùng của mình vẫn là lĩnh hội thêm kiến thức hội họa, để tranh mình vẽ ra đẹp hơn nữa, nên mình muốn tự nhắc bản thân nhớ không tự tạo áp lực cho chính mình quá (nếu cuối cùng không thể học Mỹ Thuật nữa cũng không sao), dù theo học hệ chính quy hay là chỉ học các khóa ngắn hạn, thì miễn ngày nào mình còn cầm bút vẽ, ngày đó mình còn thu được thêm kiến thức và kinh nghiệm cho bản thân
! Bây giờ khả năng mình cũng tạm đủ để đi làm rồi, mà đi học thì sẽ có giảng viên hướng dẫn thêm cho về kỹ thuật, nếu vừa học vừa làm thì mệt chút nhưng hai bên sẽ bổ trợ lẫn nhau, kiến thức vừa học có thể áp dụng thực tiễn luôn, đằng nào cũng tốt cả! ![]()
![]()
![]()
À mà mình mua được Ipad Pro rồi!!! ![]()
![]()
![]()
Hạnh phúc quá chừng luôn!!!!! 

Như vậy là hoàn thành danh sách những món đồ ước muốn của năm 2021 rồi!!!
Buổi sáng sau hôm mình mua Ipad về, tự dưng trong lòng mình có một sự thanh thản, nhẹ nhõm lạ thường!
Mãn nguyện quá mà! Năm nay có lẽ wishlist của mình sẽ không còn có yếu tố vật chất nhiều nữa mà thay vào đó là các mục tiêu với hành động, và chủ yếu là về việc học thêm và làm thêm nhiều sản phẩm mĩ thuật có giá trị hơn.
À có một chuyện nho nhỏ này về việc mua Ipad của mình, thì ban đầu mình tính mua máy ở một hệ thống cửa hàng có tiếng, và vì thế nên giá máy ở đó cũng cao, nếu muốn mua thêm bút nữa thì mình sẽ hơi kẹt tiền. Nhưng ngay trước hôm mình đi mua thì Ly Na hẹn mình đi cà phê, và mình nói với bạn ấy về dự định mua máy của mình, thế là Ly Na giới thiệu cho mình đại lý bán lẻ mà trước kia bạn ấy cũng mua ở đó. Mình tham khảo thì thấy giá rẻ hơn hẳn 4 triệu Đồng ![]()
![]()
!!! Dư mua bút và phụ kiện khác luôn!!!!!! Trời ơi may thật sự á! 


(Hôm đi hẹn với Ly Na còn được gặp chú vẹt tên Ru của bạn ấy nữa! Siêu nghịch ngợm, hống hách nhưng cũng đáng yêu không kém!
)
Rồi hôm mình đi mua máy (10/1) thì Hường vừa nhận được tiền thưởng Tết từ cơ quan, cậu ấy cũng muốn có máy tính bảng nên buổi chiều hai đứa mình cùng đi. Mà Hường thì ban đầu muốn mua máy của Samsung vì cậu ấy đang dùng điện thoại của hãng đó, nghĩ rằng dùng các thiết bị điện tử của cùng một hãng sẽ tiện hơn. Thế nên sau khi mình nhận máy xong thì hai đứa lại đi tới cửa hàng khác để Hường lựa Samsung Tab (vì chỗ mình mua chỉ bán đồ Apple). Nhưng cuối cùng thì sản phẩm cậu ấy muốn mua ở hệ thống cửa hàng kia lại hết hàng, cách phục vụ cũng không khiến cậu ấy hài lòng nên Hường tạm thời chưa mua ngay. Về nhà nghĩ mất hai ngày
, cuối cùng cậu ấy quyết định bỏ thêm gấp đôi tiền để mua Ipad Pro ở đại lý mình mua trước đó luôn. Joy là người duy nhất trung thành với hệ điều hành iOS trong nhà, khi thấy mình và Hường đều mua Ipad như vậy, cậu ấy chép chép miệng nói: "Ai rồi cũng xài iOS thôi!" 
Mà Tết này mình dự định sẽ chỉ mang Ipad về để vẽ, để laptop và bảng vẽ lại, như vậy là giảm được khoảng 2kg hành lý đấy! Thật mừng cho cái lưng tôi~~~ ![]()
Mình cũng đã mua xe kéo và lồng mèo mới rồi ấy. Lồng mới thì rộng hơn và thoáng hơn hẳn. Năm nay về quê chắc hẳn sẽ nhẹ nhàng cho cả mình lẫn tụi mèo đây. ![]()
Uây này, ban đầu mình còn không biết liệu có viết nổi bài post này không vì ban đầu trong lòng mọi thứ cứ bề bộn mà chẳng hiểu tại sao, nhưng đem mấy chuyện vui vui viết ra thì tự dưng tâm trạng lại thấy tốt lên.
Nên là, OK! ![]()
![]()







