Chuyện phiếm ngày mưa | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

15:32
 
Chào chào! Dạo này cứ bị thích ra ngoài quán cafe ngồi viết lách ấy, nên là... Ta~~~da! Mình đang ở Passenger đây, cùng với chị Nhi và chị Vivy! 爆笑花火
 
Thức uống hôm nay của mình:
  C H O C O M I N T
 
 
Ngonnnnnnnn! MÌNH THÍCH TOPPING!! MÌNH LÚC NÀO CŨNG THÍCH KEM BÉO NGẬY!!!! パフェチュー
 
Ở đây trời vừa mưa xong! Thật mát mẻ!
 
 
Mình đang tính về Bình Thuận khoảng một tuần nên rất mong trời sẽ mưa liên tục để cây của mình không bị héo. Cơ mà hình như này mới chỉ là mưa trái mùa thôi thì phải, chứ mùa mưa chưa thực sự bắt đầu. Thực sự mình nên nghiêm túc nghĩ cách tạo hệ thống tự tưới cho mấy cái cây thôi! 笑い泣き
 
À mà cây bướm đêm của mình dạo gần đây nhiều lá nó héo rụng quá, cây giờ chỉ còn vài cọng lá. Đây này!
 
 
Đây không phải lần đầu tiên nó "ủ rũ" như vậy, đợt trước gần tết nó cũng thay lá nhiều, sau đó thì hồi sinh và ra đợt hoa mới. Mình cũng có tìm hiểu thì đây là chuyện bình thường thôi, có thể cây đang nghỉ ngơi cho một cuộc làm mới mình tiếp theo ấy. Nhưng mà mình trồng nó cũng chưa lâu, khi có nó là lúc đang mùa khô, mình kiểm soát được độ ẩm trong đất, còn dạo này mưa nhiều cây lại héo lá đi, điều này khiến mình lo lắng không biết phần rễ củ của cây có sao không nhỉ? Mong là bạn ấy sẽ sớm "xum xuê" trở lại. お願いお願い
 
桜
 
Hôm qua chị Xuyên ở văn phòng đã mời mọi người ăn quả thanh trà chị ấy mua. Dạo này đi đường mình thấy người ta bán nhiều lắm, nhưng đây là lần đầu tiên mình ăn đấy!
 
 
Thanh trà có vị vừa lạ vừa quen, chua chua ngọt ngọt. Nó giống như sự tổng hòa của xoài, dâu da đất và hồng chín ấy. ゲラゲラ Mình ăn chưa quen lắm, nhưng mà để nói thì nó cũng ngon lắm đấy!!
 
桜
 
Về chuyện với Joy, tối qua mình đã nói chuyện lại với cậu ấy rồi. Mình lúc đầu nghĩ rằng sẽ có một cuộc nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy, nó sẽ là nghiêm túc hay căng thẳng thì tùy vào mức độ tôn trọng nhau của hai đứa, miễn là cả hai được bày tỏ hết những điều mà qua tin nhắn đã không thể nói. Nhưng cuối cùng mình lại thôi, mình về nhà vào gần 10h tối (trước đó mình ngồi ở KFC viết lách các thứ tới 9h) và cảm thấy sẽ là quá mệt cho một cuộc deep talk. Cho nên mình chọn cứ nấu cơm và nói chuyện với cậu ấy như trước đây thôi. Đương nhiên là cả hai vẫn còn gượng lắm. Và đôi khi mình cảm giác việc "xuống nước sớm" này của mình mà không bước qua một cuộc nói chuyện "cho ra nhẽ" sẽ làm cậu ấy giận dỗi ngược lại mình, nhìn mình như thể là một drama queen tự vui tự buồn. 滝汗 Tất nhiên, thật hay không thì mình cũng kệ nó luôn, kệ cái phần tâm trí luôn lo sợ bị mất mặt ấy! So với việc bị coi là drama queen thì giận dỗi bạn bè cho cảm giác khó chịu hơn nhiều.
 
Mình vẫn nghĩ chuyện mình phải phát cáu lên thế này là điều cần thiết. Cậu ấy đợt này cuối cùng cũng đã biết để tâm tới chỗ ở hàng ngày hơn rồi, sau hai ngày thấy đỡ "bê bối" hẳn. Sắp tới mình tính đi về nhà mẹ một tuần, hy vọng cậu ấy sống được và cái nhà không mọc nấm.
 
À, mình muốn nói cảm ơn đến chính blog này và những trang viết buổi sáng, hai nơi để mình giãi bày nỗi lòng, và nhờ thế đã giúp mình tiêu tan cơn giận đi nhiều. ラブラブ Lâu rồi mình mới viết trang buổi sáng lại đấy! Nhưng tác dụng vẫn tức thì luôn. Khi viết, nhiều câu an ủi và yêu thương từ Người cứ tuôn ra nơi đầu bút, bao bọc lấy và chuyển hóa cơn giận của mình thành một đám mây hồng. Giống như là, Người vẫn luôn luôn ở đó, chờ đợi mình mở lòng ra và kết nối với Người vậy.
 
Con cảm ơn Vũ Trụ,
cảm ơn các vị thầy tâm linh của con!
 
Những bước tiếp theo trong hành trình tình bạn của con với Joy, con muốn tiếp tục được vun đắp cho nó, mong nhận được sự chúc phước từ Người.
 
=)))) Thú thực, khi vừa viết dòng trên, trong đầu mình liền xuất hiện một giọng nói đầy hờn dỗi: "Chẳng muốn làm gì hết, kệ nó đến đâu thì đến, tình bạn này có đứt gánh cũng chẳng sao". =))))))))) Không, mình chắc chắn sẽ rất buồn đấy! =)))) Mối quan hệ nào rồi cũng có điểm kết, mình biết. Điểm kết đó có thể là một lời tạm biệt ở sân bay, hay được đánh dấu bởi cái chết, cũng có thể tới ngay sau một cuộc cãi vã, hoặc khi nó dần trở nên đau khổ, độc hại... Bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ nguyên nhân nào. Nhưng không phải lời tạm biệt, cái chết hay cuộc cãi vã nào cũng chắc chắn là dấu chấm hết. Joy sau lần này đang thay đổi, mình cũng thay đổi (kiểm soát được cơn giận hơn trước đây, chịu lắng nghe inner voice hơn chọn tự ái), và vì thế, nó đáng để được vun đắp và trở nên tốt đẹp hơn!
 
桜
 
Chị Nhi vừa chụp mình từ ngoài cửa quán trước khi cùng chị Vivy rời đi nè (hai chị ấy có hẹn khác):
 
 
爆笑 爆笑 爆笑
 
桜
 
À, mình chưa từng viết điều này trong blog trước đây (bao gồm cả blog cũ). Nhưng mà mình cảm thấy như có liên kết với số 444.
 
Tất nhiên đây không phải con số hiếm gặp gì cả, đi đường gặp biển số xe có số này đầy luôn, hoặc giờ trên đồng hồ điện tử hay số like trên facebook. Mà mình chỉ buồn cười là dạo này gặp nó khá nhiều ở những nơi không ngờ tới.
 
Ví dụ như thấy biển báo chỉ đường với tên hai địa điểm đặt cạnh nhau, kiểu:
 
Điểm A            Điểm B
4,4 km                4 km
 
Nghe nhạc trên youtube thì:
 
4 years ago          4,4m views
 
Và hôm qua vô tình vào một blog của người ta thì thấy bộ đếm số lượt xem blog như này:
 
Mình vừa tra angle number meaning của số này thì đại ý là "mọi thứ đều đang tốt đẹp, bạn đang đi đúng đường, các thiên thần luôn bên bạn, hãy lắng nghe dẫn dắt bên trong bản thân". Ohhh con xin cảm ơn!!
 
(Hy vọng là mình không bị "lậm" quá! Tea à, số, đôi khi cũng chỉ là số thôi! Cơ mà nếu như nó chợt xuất hiện và đem lại cho mình cảm giác đặc biệt nào đó, giúp mình thấy vui vẻ, diệu kỳ thì, ừm, có lẽ ý nghĩa của nó đơn giản là, chúc mình một ngày tốt lành đấy!)