minimeoのブログ






MÙA THU……

 

 

 

Cây hoa giấy trước sân nhà anh tựa hồ đã rụng gần hết lá. Những chiếc lá héo úa và những cánh hoa tàn vung vãi khắp sân. Cô hàng xóm hay quét sân trước nhà cũng sẵn tiện mà quét giúp anh. Anh cúi đầu cảm ơn, cô ấy phẩy tay rồi bước vào trong. Ai cũng e ngại những đợt gió thu lành lạnh sẽ rất dễ nhiễm bệnh. Anh vẫn ngồi nơi băng ghế một mình, ánh hoàng hôn vẫn le lói cố vươn tia nắng hiếm hoi còn lại chạm vào gương mặt anh. Trời đã vào thu rồi…

 

 

 

“Con khoẻ không?”

 

 

 

“Dì?”

 

 

 

“Vào trong nhà ngồi đi, trời chuyển lạnh rồi.”

 

 

 

Khụ khụ…

 

 

 

“Con không sao đâu ạ.”

 

 

 

“Vẫn cứ bướng bỉnh à…”

 

 

 

“Dì đi dạo với con nha! Lâu rồi con với dì không ra ngoài dạo.” Bà thở dài nhìn anh nở nụ cười không thể từ chối.

 

 

 

“Ừm, cũng được…”

 

 

 

“Hôm nay cậu bé không sang con chơi, nó ổn chứ ạ?” Anh mỉm cười.

 

 

 

“Hôm qua nó phát sốt, ngủ li bì đến giờ.”

 

 

 

“Cũng tại con cả, con xin lỗi…”

 

 

 

“Ngốc à, đâu phải lỗi của con, nó mến con lắm đó! Chiều nào đi học về cũng mặt mày rạng rỡ chạy sang tìm con, nó bảo con dạy nó làm toán, đọc sách cho nó nghe… mà chữ viết nó thì càng ngày càng giống gà bới… thiệt tình…”

 

 

 

Anh bật cười, lúng túng để người dì tốt bụng quàng tay dẫn mình đi xuống phố. Hai người cứ thế yên bình bước đi cạnh nhau, hướng về phía mặt trời đang khuất dạng sau con đường.

 

 

 

“Anh à, em thích con đường này lắm!”

 

 

 

“Tại sao?”

 

 

 

“Chiều nào về em cũng được tắm trong ánh mặt trời của nó, như mình đang hướng về mặt trời vậy.”

 

 

 

“Như vậy rất yên bình, phải không em!?”

 

 

 

“Đừng có hôn em giữa đường như vậy, người ta nhìn thấy không hay đâu!”

 

 

 

“Anh mặc kệ…”

 

 

 

“Anh thật là…”

 

 

 

“Được rồi,đừng giận mà!”

 

 

 

“Em… muốn tụi mình ngày nào cũng có thể về cùng nhau thế này!”

 

 

 

“Không phải chúng ta đang làm thế sao?”

 

 

 

“Ý em là cả đời kìa…”

 

 

 

“Em mắc cỡ à? Đỏ hết cả mặt rồi kìa! Haha…”

 

 

 

“Làm gì có, là ánh mặt rời làm da em đỏ lên thôi.”

 

 

 

“Haha…

 

 

 

“Đừng có cười nữa mà!”

 

 

 

“Vậy sau này ngày nào về chúng ta cũng nắm tay nhau đi trên con đường này… suốt cả cuộc đời còn lại, nhé!?”

 

 

 

“…Ừm…”

 

 

 

 

 

……….

 

 

 

 

 

 

 

MÙA ĐÔNG……

 

 

 

 

 

“Chúng ta…chia tay đi!”

 

 

 

“…”

 

 

 

“Anh xin lỗi, em cứ hận anh đi…”

 

 

 

“…”

 

 

 

“Anh không cầu mong em tha thứ, nhưng… anh không thể, anh phải đi!”

 

 

 

“…”

 

 

 

“Tạm biệt em!”

 

 

 

……

 

 

 

“Chú ơi, chú không khoẻ trong người sao? Sao chú khóc? Chú đau chỗ nào hả?”

 

 

 

Khụ khụ…

 

 

 

Anh đau đớn thức giấc. Một bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt lên mặt anh, vụng về lau đi hàng nước mắt của anh.

 

 

 

“Chú đừng khóc nữa!”

 

 

 

Anh vươn tay ôm lấy thân hình bé nhỏ vào lòng.

 

 

 

Lạnh quá! Rất lạnh và rất cô đơn!

 

 

 

Anh mãi lang thang trên con đường này, tìm kiếm hình bóng ấy.

 

 

 

Người ấy đi đầu rồi? Chẳng phải đã hứa sẽ mãi cùng nhau nắm tay đi trên con đường này suốt quãng đời còn lại sao?

 

 

 

Sao giờ đây… chỉ còn mỗi anh lẻ bóng bước đi trên con đường này? Chỉ có mỗi anh cùng với chiếc bóng của mình trải dài trên con đường… Ánh mặt trời đâu rồi? Anh ngẩn người rồi lại nhìn xuống đôi chân trần… Trời đã khuya rồi, anh đã đi được bao lâu rồi? Lạnh quá! Và rất đau nữa!

 

 

 

Anh đã cảm nhận được sự mệt mỏi đang gặm nhấm thân thể mình, từng chút từng chút một…

 

 

 

Người ấy sẽ quay về mà. Anh chắc chắn như thế, vì người ấy đã hứa thì sẽ giữ lời…

 

 

 

Anh nuốt nước mắt ngược vào trong, gom chút sức lực còn lại nhanh chân trở về nhà. Nơi ấy có người đang đợi anh.

 

 

 

Ánh sáng vụt loé lên rồi anh không còn thấy gì nữa… không còn cảm nhận được gì… Anh thầm nghĩ vậy cũng hay, chết rồi sẽ không còn đau đớn! Nhưng…người ấy sẽ thế nào đây!?

 

 

 

…….

 

 

 

 

 

Tấm ra giường vương vãi đầy máu đỏ. Đôi vai anh không ngừng run bần bật theo từng trận ho.

 

 

 

“Tại sao… con lại giấu dì?” Bà quệt vội dòng nước mắt không ngừng tuôn rơi. Một tay xoa lưng anh, tay còn lại cầm tách trà nóng đưa cho anh.

 

 

 

“Con xin lỗi…” khụ khụ…

 

 

 

“Đã bao lâu rồi hả con?”

 

 

 

“… không được bao lâu nữa dì ơi!” Anh khó nhọc mỉm cười đáp lại ánh mắt xót xa của người dì.

 

 

 

Bà không khỏi bật khóc, ôm anh vào lòng để anh tựa vào vai bà. Làm sao đây? Làm sao cứu được con người đáng thương này đây, ông trời ơi!!!

 

 

 

Anh nhìn ra cửa sổ, gió vẫn không ngừng thét gào.

 

 

 

……

 

 

 

“Chú ơi! Hôm nay chúng ta cũng tắm nắng nữa, thích thật!”

 

 

 

“Ừm, con thích là tốt rồi!” Anh mệt mỏi và đau đớn, tựa người vào thành ghế.

 

 

 

Không được bao lâu nữa đâu…

 

 

 

“Chú ơi, có ai đang đi về phía mình kìa!”

 

 

 

“Con ngoan, chú muốn ngủ một chút…”

 

 

 

“Trời vẫn chưa tối mà chú, chú ơi, đừng ngủ giờ này…”

 

 

 

“Chú… chỉ nhắm mắt một lát thôi… rồi sẽ dậy mà…” Đau quá, ánh mặt trời đang soi trên gương mặt anh đâu rồi? Cậu bé bảo trời vẫn chưa tối mà? Sao bỗng dưng lại biến mất như thể có ai chắn trước mặt anh thế?

 

 

 

“Chú ơi, tỉnh lại đi! Đừng ngủ nữa!”

 

 

 

Những cánh hoa giấy lại rơi xuống đôi bàn tay đang đan lại với nhau kia, nhưng đôi tay anh buông lơi để mặc cánh hoa rơi xuống mặt đất. Làn gió xuân mang mùi hương thơm ngát khẽ thoảng qua. Lại những cánh hoa giấy rơi rụng, vương trên mái tóc đen bồng bềnh của anh. Những giọt nước lành lạnh rơi vỡ trên mặt anh,phải chăng… là mưa xuân? Môi anh khẽ vẽ lên một nụ cười. Nụ cười ấy chưa bao giờ đến thế...




minimeoのブログ



MÙA XUÂN…..

 

 

 

Cánh hoa giấy nhẹ nhàng rơi xuống đôi bàn tay đang đan chặt lại của anh. Từng đợt gió nhẹ mang hơi thở mùa xuân cùng với ngàn hương hoa thơm ngát lùa qua, khẽ đung đưa mái tóc đen bềnh bồng. Anh tựa người vào băng ghế đá ngồi, cơ hồ đã rất lâu rồi, không hề chuyển mình. Ánh hoàng hôn mang sắc đỏ ánh lên gương mặt xương xương, phân định hẳn hòi những đường nét thanh tú trên gương mặt anh. Anh rất đẹp, nụ cười của anh cuốn hút người xung quanh, giọng nói của anh dịu dàng và sâu sắc dễ dàng len lỏi vào lòng người. Nhưng đôi mắt anh… không thể nhìn được nữa, vĩnh viễn…

 

 

 

“Bà ơi, chú kia sao cứ ngồi ở đó hoài vậy?”

 

 

 

“Con ra ngoài đó chơi với chú đi!”

 

 

 

“Nhưng chú đó bị điên mà, con nghe mấy cô hàng xóm nói thế! Chiều nào cũng ra đó ngồi, rồi cười như tên ngốc…”

 

 

 

“Con đừng nghe người khác nói bậy, chú ấy ngày nào cũng ra đó ngồi vì chú đang đợi một người.”

 

 

 

“Ai vậy ạ?”

 

 

 

“Bà không biết, nhưng chắc hẳn là rất quan trọng với chú ấy.”

 

 

 

“Vậy…chú đó là người tốt chứ ạ?”

 

 

 

“Ừ, là người tốt!”

 

 

 

“Vậy chắc người mà chú đợi cũng là người tốt rồi!”

 

 

 

Bà rũ mắt nhìn đứa cháu đáng yêu đang tròn xoe mắt nhìn mình. Bà xoa đầu cậu bé rồi nở nụ cười thoáng buồn.Lại hướng mắt về người hàng xóm kia.

 

 

 

“Con có yêu người đó không?”

 

 

 

“…Con yêu người đó, yêu bằng cả trái tim mình.”

 

 

 

“Nhưng rồi con sẽ là người chịu đau khổ, con biết chứ!?”

 

 

 

“Dì à, dì đừng khóc! Con xin lỗi vì làm dì buồn.. con xin lỗi”

 

 

 

Đứa trẻ ngốc này, sao trời sinh con ra lại cho con sống một cách đau khổ như vậy.”

 

 

 

“Đó là con đường con chọn, không thể trách ông trời được…”

 

 

 

“Người đó…sẽ không quay về đâu con…”

 

 

 

“Con sẽ đợi!”

 

 

 

Đôi mắt bà nhoè đi. Đứa bé đã chạy đến bên người đàn ông đang ngồi bên kia đường. Bà ngẩn người nhìn rồi dùng vạt áo khẽ lau khô dòng nước mắt.

 

 

 

……

 

 

 

“Chú ơi!”

 

 

 

“Gì vậy con?”

 

 

 

“Chú đang làm gì vậy?”

 

 

 

“Chú đang tắm nắng.”

 

 

 

“Tắm nắng tốt không chú?”

 

 

 

Anh cười, khẽ cử động người một chút lại nghe nhói đau. Dịch sang một bên băng ghế, đứa bé tò mò kia đã leo lên ngồi cạnh anh.

 

 

 

“Ừ, tốt lắm!”

 

 

 

“Vậy chiều nào con cũng qua đây chơi với chú nha!?”

 

 

 

“Chơi với chú chán lắm đó!”

 

 

 

“Nhưng mà…” Cậu bé phụng phịu hai bên má bầu bĩnh, khẽ chau mày đắn đo nhìn người đàn ông hiền lành kia. “…chú ngồi một mình sẽ buồn lắm, con ngồi với chú sẽ vui hơn!”

 

 

 

Anh phì cười, khẽ đưa tay hướng về giọng nói ngọng nghịu pha chút làm nũng kia, thật là đáng yêu quá!

 

 

 

“Chú không thấy đường à? Đầu con ở đây nè!” Nói rồi cậu bé nắm lấy cổ tay gầy kia đặt lên đầu mình rồi khẽ đẩy đẩy bảo anh xoa đầu cậu đi.

 

 

 

“Ừ, chú thấy rồi… haha…”

 

 

 

Anh hướng về con đường quen thuộc kia, nơi ánh tà dương luôn vương vấn đậu lại rất lâu nơi đó. Anh cảm nhận được nó, nó sưởi ấm thân thể lạnh giá của anh, nhưng sự ấm áp đó lại không thể sưởi ấm trái tim anh…

 

 

 

 

 

MÙA HẠ…....

 

 

 

“Chú ơi, con được nghỉ hè rồi.”

 

 

 

“Vậy à? Tốt quá, con sẽ đi đâu chơi trong mấy ngày hè?”

 

 

 

“Con không đi đâu hết, ở đây chơi với chú vui hơn.”

 

 

 

Cậu bé nằm duỗi người trên sàn, cầm quyển truyện đọc đi đọc lại hoài cũng chán. Cậu chạy lại bên cạnh anh, trèo lên ghế và ngồi vào lòng anh.

 

 

 

“Chú đang làm gì vậy?”

 

 

 

Anh hôn lên mái tóc mềm mại và có hương thơm thoang thoảng, dịu mát đến thoải mái cả người.

 

 

 

“Chú đang đọc sách.”

 

 

 

“Nhưng chú không thấy mà!?”

 

 

 

Anh bật cười rồi mò mẫm cầm lấy bàn tay bé nhỏ kia đặt lên trang sách anh đang xem.

 

 

 

“Con có cảm thấy cái gì không?”

 

 

 

“Cái gì cồm cộm thế chú?” Giọng cậu bé đầy tò mò xen lẫn háo hức.

 

 

 

“Là chữ đấy!”

 

 

 

“Wow, thì ra còn có sách có chữ nổi lên như vầy, hay quá ta!!!” Cậu bé lại nghịch ngợm lật hết trang này sang trang khác mà sờ soạng. Một lát sau không thấy anh có phản ứng, cậu bé ngước lên hỏi.

 

 

 

“Chú ơi… người chú đợi sẽ về chứ?”

 

 

 

“…người ấy sẽ không quay về đâu!”

 

 

 

“Ừm… sẽ quay về mà!” Nụ cười anh trông thật buồn. “Con đói bụng không?”

 

 

 

“Con muốn ăn sandwich sữa!” Anh thoáng giật mình, nhưng rồi mỉm cười.

 

 

 

“Ừ, để chú làm cho con ăn.”

 

 

 

“Chú ơi, mình vừa ăn vừa tắm nắng nha!”

 

 

 

“Ừm…”

 

 

 

Anh đứng dậy đi qua bên cánh cửa tủ lạnh, trước khi mở ra, bàn tay vô thức chạm lên mặt ngoài cửa tủ. Những tấm ảnh, những dòng chữ nhắn nhủ, những dòng ghi nhớ, những lời yêu thương, … mãi mãi… anh không thể thấy được chúng, chỉ có thể chạm vào và hoài niệm mà thôi.

 

 

 

“Anh muốn ăn gì không?”

 

 

 

“Sandwich sữa đi!”

 

 

 

“Sao lại là sandwich sữa!? Anh đâu còn là con nít!”

 

 

 

“Nhưng anh thích em làm món đó cho anh ăn, không được à?!”

 

 

 

“Được rồi, được rồi, em làm mà, đừng có quậy nữa! Nhột quá… haha…”

 

 

 

“Cái gì em nấu cũng rất ngon! Anh muốn ngày nào cũng được ăn thức ăn em nấu…”

 

 

 

“Đừng có nịnh, em đâu có bỏ đói anh ngày nào đâu.”

 

 

 

“Anh yêu em…”

 

 

 

……

 

 

 

“Bà ơi… chú ấy không thích ăn sandwich sữa…”

 

 

 

“Chú ấy nói vậy à?” Người bà hiền từ cúi xuống hôn lên đôi má đang phụng phịu kia, bật cười vuốt vuốt đôi chân mày đang chau lại vào nhau.

 

 

 

“Chú ấy khóc khi làm sandwich sữa…”

 

 

 

“…” Bà trầm mặc.

 

 

 

“Con không muốn làm chú ấy buồn!”

 

 

 

“Ừ… ừ … bà biết mà!”

 

 

 

“Sandwich sữa không tốt! Sau này con không đòi chú làm sandwich sữa cho con ăn nữa đâu… Huhu…” Nói rồi cậu bé sà vào lòng bà mà khóc oà lên.

 

 

 

“Ngoan, ngoan, nín đi con!” Bà thở dài an ủi, hướng mắt về phía căn nhà nhỏ bên đường, nơi cửa sổ vẫn sáng ánh đèn kia, có một bóng người đang đứng lặng lẽ, cô độc và buồn bã.





~Cat-chan~ To be cont....

 
 

Duy Kha ngẩng đầu nhìn lên cánh cửa sổ tầng ba vẫn đóng im lìm suốt mấy ngày qua. Nó không biết tại sao lại muốn gặp Triệu Dân đếnnhư vậy. Lòng bồn chồn không yên…

 

 

 

Triệu Dân đang làm gì…

 

 

 

Ánh đèn đường hiu hắt soi bóng nó trên mặt đất, con phố vắng tênh không người qua. Nó không suy nghĩ, leo vào tường. Hơi chột dạ vìkhông biết con Mon của Triệu Dân đang lởn vởn đâu đó rình nó không chừng. Nó bất chấp. Vịn lên những viên gạch trên tường, nó cố leo lên, sương ban đêm làm cho những thanh vịn trên các bậc cửa sổ càng khó vịn vào. Duy Kha gắng sức níu cành cây to lớn đang chìa ra trước cửa phòng Triệu Dân tựa vào. Nó mệt đến thở không ra hơi. Vừa định gõ cửa, nó lại thấy chốt cửa không khoá bèn nhanh tay đẩy ra leo vào.

 

 

 

Trong phòng tối đen như mực, ánh đèn đường cũng chẳng thể soi vào tận đây. Nó vuốt ngực cho cơn mệt qua đi cũng để mắt dần quen với bóng đêm. Tiến lại gần chiếc giường kia, nó chậm rãi ngồi xuống. Một thân người gầy dưới tấm chăn dày đang cuộn tròn người lại. Cảm xúc chợt dâng trào trong lòng nó. Bất giác nó đưa tay sang sờ vào gương mặt kia… Môi run rẩy…

 

 

 

“Triệu Dân…”

 

 

 

Bất chợt, bàn tay lén lút kia bị chộp lấy và kéo nó ngã xuống bên giường, Duy Kha mở mắt trân trối nhìn như muốn xuyên toạc bóng đêm.

 

 

 

“Bắt được tên trộm rồi!” Kèm theo lời nói là giọng cười đểu quen thuộc của Triệu Dân. Nóng quá! Bàn tay đang nắm giữ cánh tay nó nóng hổi. Cả hơi thở gần kề kia cũng mang sức nóng bức người.

 

 

 

“Cậu…???”

 

 

 

“Rốt cuộc là để tôi chờ đến khi nào đây, đến bây giờ cậu mới mò đến!”

 

 

 

“Tôi có đến, nhưng ba mẹ cậu cơ bản là không cho tôi gặp.”

 

 

 

“Tôi cứ lo cậu còn đấu tranh tư tưởng cơ đấy!?”

 

 

 

Hơi thở kia càng lúc càng gần, Duy Kha hoảng hốt đẩy gương mặt kia ra, nó lắp bắp nói.

 

 

 

“Đấu tranh cái gì? Tôi không nghĩ là cậu bị sốt…” Mắt Duy Kha đã quen dần với bóng tối, vẫn gương mặt ẩn trong đêm với nụ cười nhếch mép đáng ghét kia. Một trận hít thở không thông lại ập đến.

 

 

 

“Vậy à, vậy tại sao chờ đến hai ngày sau mới đến?”

 

 

 

“Tôi…bận học.” Duy Kha không ngừng rủa thầm tên kia dù đang sốt vẫn còn sức lực đè nó xuống giường. Hai đứa vẫn cà cưa kẻ kéo người đẩy không ai thua ai. “Cậu bệnh thì nghỉ đi đừng quấy nữa!”

 

 

 

“Cho tôi hôn cậu một cái rồi ngủ tiếp…”

 

 

 

Duy Kha cứng người. Trong phút không đề phòng, môi Triệu Dân đã ấn xuống. Nói rằng chỉ hôn một cái nhưng lại cà cưa thật lâu không chịu buông. Duy Kha tuy cố đẩy ra nhưng vẫn không thể dứt ra khỏi nụ hôn nóng bỏng của Triệu Dân. Nóng đến bức người.

 

 

 

“Tôi… không thở…được!”

 

 

 

“Vậy thì đừng thở!”

 

 

 

Triệu Dân vẫn mạnh mẽ ấn người Duy Kha xuống giường, cả người đè lên nó. Duy Kha lúc đầu còn kháng cự nhưng sau đó lại bị cái hôn mê muội đến chết người kia làm cho tê liệt, sức phản kháng cũng biến đâu mất. Toàn thân bủn rủn.

 

 

 

“Tôi nhớ cậu, Kha!”

 

 

 

Cả người Duy Kha run lên khi bàn tay nóng ấm kia luồn vào sau áo, khẽ vuốt ve tấm lưng nó. Triệu Dân hôn lên má, lên cằm rồi trượt dần xuống hầu kết, cái lưỡi nóng bỏng kia lại liếm nhẹ lên cần cổ Duy Kha, sau đó cắn một phát.

 

 

 

“A~~”

 

 

 

Duy Kha tức tối cố nắm tóc kéo tên "hung thần" kia ra nhưng Triệu Dân cơ bản là không dừng được, càng kịch liệt hôn, môi ấn tới tách đôi môi đang run rẩy kia ra, luồn chiếc lưỡi nóng hổi của mình vào kèm theo hơi thở dồn dập khiến Duy Kha tưởng chừng sắp ngất xỉu vì cảm xúc mãnh liệt kia.

 

 

 

“Dân…”

 

 

 

“Cậu để tôi đợi quá lâu…” Triệu Dân luồn tay vào mái tóc Duy Kha, ôn nhu xoa lên gương mặt đang đỏ bừng kia. “Tôi đã nhịn quá lâu rồi cậu biết không?”

 

 

 

Duy Kha vẫn hít thở khó khăn, ngước nhìn gương mặt Triệu Dân gần kề bên gối. Vòng tay ấm áp kia vẫn ôm chặt nó không buông. Duy Kha nép mặt vào bên bờ vai Triệu Dân, lắng nghe nhịp tim phát ra từ hai lồng ngực.

 

 

 

“Tôi sợ… một ngày kia khi nói ra những lời đó, cậu sẽ bỏ chạy mất! Nên chỉ biết giấu diếm, không dám thật lòng mình nên vờ vịt như thằng bạn thân cư xử tồi tệ. Cậu hận tôi lắm phải không?”

 

 

 

Duy Kha khẽ lắc đầu. Triệu Dân hôn lên mái tóc nó.

 

 

 

“Cậu… đối với tôi là cảm giác gì?”

 

 

 

“…” Duy Kha không thể mở miệng, nó không mặt dày đến mức nói hết tâm tình trong lòng cho Triệu Dân nghe. Mỗi ngày bên Triệu Dân là mỗi ngày bị tính cách quái gở của hắn làm cho tâm thần điên đảo. Thế giới nhạt nhẽo của nó cũng dần bị Triệu Dân thay đổi từng chút nào. Mỗi khi bên cạnh Triệu Dân lại càng không thể là chính nó, không biết từ khi nào suy nghĩ trong đầu nó chỉ toàn là về Triệu Dân. Nó với Triệu Dân cơ bản là có cảm giác gì? Nếu không gặp mặt thì lại có cảm giác bức bối trong lòng không chịu được, ở gần thì hết lúng túng lại có cảm giác “đuối lý” vì kẻ mặt dày như hắn không khi nào buông tha Duy Kha.

 

 

 

“Đừng im lặng như vậy!”

 

 

 

“Ngủ đi!”

 

 

 

“Cậu lại tránh tôi? Muốn đêm nay tôi “ăn” cậu cho bằng hết à?” Mặt dày vẫn là mặt dày, Duy Kha bật cười. “Cậu cười cái gì? Khiêu khích tôi à?”

 

 

 

“Không… không phải.” Không thể thôi cười được, bờ vai Duy Kha cứ run lên mỗi khi nó nén cười ra tiếng.

 

 

 

“Tôi muốn thấy vẻ mặt mỉm cười của cậu khi nhìn tôi…”

 

 

 

“Tôi không phải là Nam Anh, lúc nào cũng cười với cậu được…” Duy Kha chợt lặng người khi nhớ đến người kia. Vừa nhắc đến tên, nó cũng cảm giác lòng Triệu Dân như chùng xuống.

 

 

 

“Nam Anh là Nam Anh, còn cậu là cậu.”

 

 

 

“…”

 

 

 

“Tôi không đáp lại được tình cảm của cậu ấy, chỉ nhận tấm lòng thôi… Người tôi thích là cậu…”

 

 

 

“…Ừm…” Duy Kha nghe lời đó, lòng lại xốn xang khó tả nhưng nghe nhẹ nhõm hẳn. Nó chui rúc vào trong chăn, áp gương mặt lên hõm vai nóng rực của Triệu Dân, hít vào một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại. “Tôi cũng thích cậu~”

 

 

 

Lời vừa nói ra như tiếng lòng chân thành không một chút dè chừng, không một chút lo ngại. Người kia cũng chẳng hề lên tiếng, chỉ cảm giác vòng tay kia càng siết chặt hơn, bờ vai kia khẽ run rẩy…

 

 

 

Lời yêu thương không thể chôn giấu, lời yêu thương chân thành đều sẽ tự nhiên nói ra mà không hề sợ hãi bất cứ điều gì. Nhưng cảm giác mất mát vẫn là thứ người ta lo sợ nhất mỗi khi đã lỡ yêu bất cứ ai, bất cứ cái gì. Trong lòng sẽ tổn thương sâu sắc nếu như người mình yêu thương đã chiếm lĩnh mọi khoảng trống trong trái tim mình lại đột nhiên biến mất trong chính thế giới của mình. Vì quá yêu và không thể đoán được ngày mai cả hai sẽ còn ở bên cạnh nhau nữa hay không, nên dù chỉ còn là giây phút cuối cùng vẫn không ngừng thể hiện tình yêu của mình, muốn khắc sâu lên tim người đó tên mình, bóng dáng của mình, mọi cảm xúc của mình, không muốn tiếc nuối. Điều sợ hãi nhất là một mai người mình yêu thương không còn bên cạnh mình nữa mà chỉ còn lại những ký ức và cảm xúc rất thật kia, sẽ chỉ làm cho trái tim người ở lại rỉ máu.

 

 

 

 

 

 

 

Trải dài một màu xanh trên ngọn đồi, một tấm bia đượcdựng lên, lặng lẽ và cô độc. Một bó hoa rực rỡ được đặt trước mộ người. Bóng dáng người thanh niên đứng lặng lẽ trước tấm bia mộ, tưởng chừng đã khá lâu, anh khẽ cúi đầu như tưởng niệm những ký ức một thời đã xa. Từng đợt gió lạnh thoảng qua, người thanh niên lại cho tay chôn vùi trong hai túi áo khoác. Khoé môi khẽ mỉm cười. Đoạn bóng dáng thanh cao kia cúi xuống vuốt ve lên tấm bia, hôn nhẹ lên tấm ảnh người quá cố, khiến cho bất cứ ai trông thấy đều không khỏi đem lòng tưởng niệm một ký ức tươi đẹp giữa hai người.

 

 

 

Hãy ngủ giấc bình yên nhé!



~TT^TT~

P/s: Fin rùi, mà pợn Mèo sẽ đáp ứng nếu bạn Chuối ko có xá-tịt-fai zới cái end này... vik lại or vik típ, tùy u!