Tổn thương cũ | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Hic, tối qua đột nhiên mình dở chứng nên bày đặt ghen tuông xàm xí với Huy, còn nói Huy hãy đi với người khác đi. Kết quả đương nhiên là làm Huy bực mình rồi, tại thấy mình vô lý quá mà!! ネガティブ Chi tiết thì mình cũng chẳng dám gợi lại vì mình cũng thấy mình xàm thật. Nhưng mà, viết ra là bởi vì muốn ghi nhận một việc rằng, "à đấy, mấy tổn thương từ hồi bé xem ra vẫn có những thứ này chưa được chữa lành, lần này nó có dịp trồi lên và ảnh hưởng đến hành xử của mình thế này đây"!

 

Bởi vì ba mình là một người lăng nhăng, còn mẹ thì đã có nhiều năm níu kéo người chồng ấy dù mình chẳng thấy đáng chút nào, cộng với rất nhiều những quan sát của các gia đình không hạnh phúc xung quanh, nên mình hồi nhỏ đã tự rút ra cho bản thân hai điều:

 

Một là, mình ám ảnh và sợ hãi chuyện ngoại tình. Tại sao người ta lại cứ phải cố giữ một người đã không còn yêu họ ở bên khi mà sống trong mối quan hệ mà bản thân không nhận được đủ sự yêu thương như vậy có gì vui vẻ đâu

 

 (Mặc dù trong một số quan sát gần đây của mình thì thấy việc chia tay đúng là không hề đơn giản, nhất là sau khi đã kết hôn nữa, quá nhiều biến số để giải thích cho những sự ràng buộc. Và cho dù người ta không yêu mình nữa nhưng ở phía mình cũng không thể nói hết thương là hết thương ngay được, con người ai cũng có chấp niệm của riêng mình, đau đủ lâu rồi mới có thể buông tay được. Nên chuyện này, mình có cái nhìn thông cảm hơn rồi).

 

Hai là, việc buông tay sớm để người kia đến bên người họ thực sự yêu còn mình thì được trả về với bình yên, tự do BIẾT ĐÂU ẤY sẽ là điều tốt nhất cho cả ba người (sẽ nhiều hơn nếu tính cả con cái hoặc gia đình hai bên). Biết đâu người ta sẽ hạnh phúc hơn bên người thứ ba và biết đâu mình cũng hạnh phúc hơn khi không ở cùng họ nữa.

 

Vì thế mà, khi mình nghĩ rằng Huy đang thể hiện sự quan tâm (thực ra là thể hiện phép lịch sự) với một bạn nữ khác - người mà Huy đã quen biết một thời gian, mình đã bảo hay là Huy tiến tới với người ta đi. 悲しい

 

Mình đã nghĩ gì khi nói điều ấy à...

 

Bên trên cùng là lớp suy nghĩ "Huy có vẻ quan tâm bạn này nhỉ, biết đâu đây mới là người thực sự hợp với Huy hơn mình, biết đâu quen bạn ấy lại tốt hơn". Còn sâu thẳm bên trong là nỗi sợ không được đủ yêu thương, hoài nghi về tình cảm của đối phương, hoài nghi về chính mình liệu có xứng đáng được yêu, sợ hãi quá khứ của cha mẹ lặp lại... Từ góc độ của mình khi ấy chỉ nhìn được rằng, nếu Huy mà thích người khác thì mình buông tay liền để bạn ấy được đến với người bạn ấy thực sự thích. Còn góc độ của Huy, đương nhiên thấy mình không đủ tin tưởng và đang thiếu tôn trọng cậu ấy.

 

Huy đã "mắng" mình một câu mà mình nghĩ là sẽ nhớ mãi và lấy làm xấu hổ vì thái độ của mình:

"Đó giờ những gì anh làm, anh đối xử với em nhỏ thật.

Nhỏ đến nỗi em đi so sánh với một người như X (tên bạn nữ kia)"

 

Mình biết mình vô lý và sai chứ! Mình không hề muốn buông tay nhưng vì ám ảnh và sợ bị tổn thường, mình chọn rào trước để bảo vệ mình rồi thành ra lại làm tổn thương bạn ấy. おねだり

 

Mặc dù cuối buổi trò chuyện, Huy có vẻ đã nguôi giận phần nào và bảo mình cũng đừng để tâm nữa, tụi mình chúc nhau ngủ ngon, nhưng mình sau đó vẫn mắc kẹt trong cảm giác khổ sở, dằn vặt. Tự mình nhấn chìm bản thân trong suy nghĩ "mình sẽ bị ghét mất". Lúc nào cũng vậy, cứ tiêu cực xíu là lại lún vô hố sụt mang tên "không được yêu thương"!! ぐすんぐすんぐすん

 

Mình đem chuyện này cùng nỗi ám ảnh quá khứ kể với chị Vivy - người mà cũng có những nỗi tổn thương tương tự mình. Chị ấy viết cho mình những dòng tin nhắn như này:

 

"Hiểu. Chuyện diễn biến như này cũng là bình thường. Nên cô nhận ra được vấn đề và cái pattern của nó là cũng thông được bước một rồi.

 

Đúng là với "quá khứ" đa phần mọi người sẽ chỉ "bình thường hóa quan hệ" hoặc "vô cảm" với nó. Nhưng đó là do cái "quả" nó chưa tới, đụng chuyện rồi mới biết mình có thực sự vượt qua và được chữa lành chưa hay chỉ do mình tạm thời quên đi quá khứ thôi.

 

Và cô cũng biết trừ khi mình thực sự heal rồi, chứ không thì mình vẫn sẽ "tái tục" với kịch bản đó (có thể ở nhiều level khác nhau).

 

Kể cả khi cô kết hôn rồi thì chuyện tương tự vẫn sẽ xảy ra thôi.

 

Đã có học thì sẽ có kiểm tra, thi cử mà đúng hong.

 

Mà bài test thì có this có that. Có cái dễ vượt qua, có cái thi lại, học lại mới xong.

 

Vượt qua nhờ học tủ thì khi thực hành sẽ có thể rớt. Vậy đó.

 

Nên cô hiểu và chấp nhận sự thật rằng trong tâm cô vẫn tồn tại một vết thương chưa lành. Và vết thương đó sẽ rỉ máu mỗi khi cô vận động, thì khi đó cô sẽ có động thái phù hợp với một người đang bị thương. Chứ nếu trong tâm cô nghĩ cô lành lặn rồi thì cô sẽ hành động khác. Cô biết khi có vết thương mà không chữa cho dứt thì sẽ thế nào rồi đó.

 

Nên là những chuyện khó đỡ hiện tại rồi cũng chỉ là chuyện cười trong quá khứ khi cô nhìn lại sau này thôi. Không cần quá lo lắng.

 

Cô có thể thử lật ngược vấn đề.

 

Nếu bạn trai kia mới là người có background của cô và ngược lại.

 

Khi cô dốc hết sức iu một người mà người đó vì tự ti bản thân mà dễ dàng buông tay cô thì cô có chịu gọi hành động đó là thực sự yêu thương không?

 

Tui thấy khoảng thời gian này ai cũng gặp chuyện khiến con người ta có nhu cầu đào sâu vào bên trong bản thân hơn. Nên hãy nghĩ đơn giản cô đang có dịp trải nghiệm những chuyện khiến vết thương của cô hiện diện trở lại là để có cơ hội giải quyết dứt điểm nó và mở ra cánh cửa đến với cuộc sống tốt đẹp hơn.

 

Trải nghiệm vốn cũng là thế mạnh của cô mà. Nên vũ trụ mới chọn cách này để cô tiếp cận với cuộc sống của mình."

 

Mình thực sự thấy biết ơn chị Vivy vì những lời này ấy! おねだり飛び出すハート Từng câu từng chữ đều thấm thía và giúp mình nhẹ nhõm hơn đôi chút. Mình thích câu "những chuyện khó đỡ hiện tại rồi cũng chỉ là chuyện cười trong quá khứ". Cũng đúng mà nhỉ, dù không phải trong tất cả trường hợp, nhưng mình có lẽ nên ghi nhớ sự việc lần này để có động lực chữa lành và thay đổi trong tương lai thay vì dùng nó để chỉ trích bản thân quá mức.

 

Ban nãy video call với Hường, mình cũng nhận được những sự quan tâm của cậu ấy để mình đỡ phần nào cảm giác buồn bã. Hường còn nói: "Nghe cậu kể mà tự dưng tớ thấy buồn lây, vì ít nhất cậu thấy nghi ngờ là cậu nói với Huy được liền luôn. Chứ nếu là tớ thì tớ chắc chắn chỉ biết ôm nỗi buồn và sự ngờ vực một mình thôi đấy". Nhưng mà... Dù cho thành thực chia sẻ với nhau, thì vẫn là quá đáng khi nói ra sự nghi ngờ một cách trực tiếp như vậy với bạn trai nhỉ? ぐすん Là mình thì mình cũng thấy tổn thương chứ. Nên mình vẫn thấy có lỗi.

 

Sáng nay dậy, Huy vẫn như thường ngày nhắn tin chào buổi sáng và mua đồ ăn sáng cho mình. Chỉ có mình vẫn còn chút ít tàn dư cảm xúc hôm qua nên quyết định xin làm online hôm nay để khỏi phân tâm trong công việc. 悲しい (Mình không nói cho Huy biết hôm nay mình làm online, chỉ bảo cậu ấy khỏi mua đồ cho mình nhưng cậu ấy vẫn mua).

 

Nói chung thì qua đợt này mới thấy rõ tổn thương lúc nhỏ mà mình nghĩ rằng nó đã phai nhạt rồi hoá ra vẫn còn đó và chi phối cảm xúc, suy nghĩ của mình ít nhiều như nào. Thấy mình cũng ẩm ương thật. Cũng thấy được Huy bao dung tới nhường nào. Sắp tới đây, mình biết mình cần phải đối diện và giải quyết vết thương/ bài học nào rồi đó!

 

Còn giờ, mình vẫn chưa biết sẽ phải đối mặt với Huy ra sao nữa, tại thấy xấu hổ và hối lỗi vì khiến bạn ấy bị tổn thương ấy (mình cho phép bản thân dằn vặt nốt hôm nay). Dù Huy đã tỏ thái độ bình thường thì mình vẫn đang trong trạng thái muốn trốn tránh.

 

Ban nãy mình có vẽ thêm một cái "phiếu thưởng" cho Huy mà vẫn chưa dám gửi.

 

 

* Phiếu thưởng là thẻ bài mình dùng để tặng Huy mỗi khi bạn ấy làm một điều gì đó khiến mình rất rất vui, thay cho lời cám ơn ấy. Mỗi phiếu sẽ có một nội dung phần thưởng khác nhau. Phiếu thưởng lần này dùng để tạ lỗi thì đúng hơn. Còn phiếu thưởng lần trước thì như này:

 

 

Vậy đấy!!

Hôm nay ghi nhận một nỗi đau cũ trỗi dậy và cách bạn Tea trải qua nó cùng sự giúp đỡ từ những người bạn xung quanh như nào!

 

Xin được cám ơn tất cả sự quan tâm và bao dung ạ! おねだりラブラブ