Ơ lại hơi buồn rồi! | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

Aa mình không muốn lấp đầy blog mình bằng những bài viết kể đầy chuyện không vui nhưng mà... Nay mình thấy buồn ghê ấy!
 
Hôm thứ ba, ngày 4/10, anh Kei khao mọi người đi ăn đồ nướng...
 
 
Bữa đó mình lại được dịp trò chuyện với chị Thái Anh rất nhiều. Chị Thái Anh là người duy nhất mình quen biết trước khi vào Tree nhờ gặp gỡ qua workshop của Room to Read hồi 2021. Chị ấy tính cách cực kỳ ôn hòa, thoải mái và siêu dễ thương nên mình quý chị lắm luôn! Và mình đã rất bất ngờ khi nghe chị Thái Anh nói rằng chị đang có ý định xin nghỉ việc!!
 
Chị ấy nói, bởi vì chị đang cảm thấy mệt mỏi và chán nản, gần đây mỗi sáng phải thức dậy đi làm đều rất uể oải. Hôm đó mình biết thêm được rằng đợt đi company trip chị Thái Anh cũng không thực sự tận hưởng vì là thấy mệt như vậy. Mình rất đồng cảm, nên cũng kể cho chị nghe về việc mình cũng đã đi trị liệu tâm lý, tuy nguyên do không phải công việc, nhưng điểm chung là khoảng thời gian này đột nhiên thấy mất năng lượng cực kỳ. Chị Thái Anh nghe mình xong cũng tỏ ra bất ngờ luôn, chị cứ nghĩ mình vốn vui vẻ lắm cơ! 泣き笑い泣き笑い泣き笑い
 
Tới hôm thứ sáu, trong lúc họp update tiến độ công việc, chị Thái Anh nói với mình rằng chị quyết định tuần sau sẽ xin nghỉ thật. Nghe tin ấy, mình thực sự thấy rất buồn. Tuần trước có buổi họp để mọi người nói về phong cách tranh vẽ yêu thích của mỗi cá nhân, cuối buổi, anh Dương Hoàng đã nhận xét về gu và phong cách vẽ của ảnh, của chị Thái Anh và mình khá giống nhau nên sau này có thể nhóm lại để phát triển các tựa game với phong cách chung đó cùng nhau. Mình nghe xong mà cũng hào hứng theo. Mình thích làm chung với chị Thái Anh lắm luôn, bởi mỗi lần chị feedback thì mình đều học được thêm kiến thức mới, còn chưa kể, cách góp ý và trao đổi của chị cũng rất nhẹ nhàng nữa kìa. Nhưng mà, thế này thì có lẽ không còn cơ hội nữa rồi. 悲しい
 
Bởi vì mình là đứa rất quan tâm đến sức khỏe tinh thần, và cũng hiểu rõ về trạng thái khi cảm thấy chán nản, mệt mỏi thì có cho bao nhiêu tiền cũng cố không nổi, nên mình không phản đối hay cố khích lệ chị nên ở lại. Mình chỉ hỏi chị rằng, nghỉ ngơi một thời gian, sau này quay lại Tree chắc cũng được nhỉ?... Nhưng chị Thái Anh đáp lại rằng:
"Chị không biết sẽ thế nào, nhưng trước mắt chị không có ý định sẽ đi làm công ty nữa. Thôi cứ nghỉ ngơi đã rồi tính sau".
 
Aa...
 
Điều này, khiến một cảm giác xưa cũ của mình ùa về...
 
Hồi mình còn học dưới làng đại học ấy, xóm trọ nơi mình ở đã từng rất đông vui. Từ đầu xóm tới cuối xóm hầu như ai cũng biết nhau, gần tết còn tổ chức tất niên và cùng nhau ăn uống, hát hò. Mình không phải đứa giỏi kết nối, nhưng nhờ mọi người mà mình được cuốn theo luôn đó! (Nghĩa tích cực). Cơ mà sau này các anh chị đều tốt nghiệp và rời xóm trọ hết, còn những người mới thì cũng như mình, ngại ngùng và im lặng. Phòng mình là phòng cuối cùng của dãy trọ, nên hơn ai hết, mình có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí của sự xa cách và yên ắng đó. Nếu như khi mình học năm nhất, đi từ ngoài cổng vào, mình chào muốn mỏi miệng mọi người trong xóm và mọi người cũng hồ hởi đáp lại, thì tới khi mình năm tư, đón chào mình chỉ là những cánh cửa đóng. Nhớ lại chuyện này khiến mình cảm thấy có chút chua xót và tiếc nuối.
 
Nghĩ về chuyện chị Thái Anh quyết định xin nghỉ, mình lập tức có cảm giác giống như với ký ức cũ kể trên.
 
Tất nhiên là chỉ với cá nhân mình thôi. Chứ mình thấy những người khác ở công ty vẫn hòa đồng, thân thiết với nhau lắm chứ.
 
Từ sau đợt company trip về, mình... chủ động muốn mà vô ý cũng có, đã và đang dần ngắt kết nối với nhóm bạn ngồi gần. Mình không còn đi chung xe với Nam nữa, không còn hứng nói chuyện đùa cợt với Đạt Trần (mà thực ra mình cảm thấy cứ mỗi lần mình mở miệng trêu thằng nhóc là lại vạ miệng gây tổn thương cho nó, cho dù nó có thể không để bụng đi nữa), cũng ít nhắc nhở Huy chú ý tư thế ngồi, càng không chia sẻ gì với bé Thủy. Ngày trước mình còn hay ở lại cùng ăn tối với mấy bạn, giờ thì tan làm là mình cuốn gói về luôn (cho kịp giờ cơm nhà và cũng vì không thấy thoải mái khi nán lại lâu). Tại sao á? Chỉ là đột nhiên thấy không thể/không muốn trò chuyện cùng họ nữa. À, thực ra thì mình muốn chơi với họ chứ, mình thích có bạn bè mà. Nhưng mình cảm thấy mệt sao ấy, mình thấy như được sạc năng lượng hơn khi ở một mình trong giai đoạn này.
 
Aa... Thì ra!!
 
Mình yêu thích công việc hiện tại của mình, nên mình không thấy mệt mỏi khi làm việc. Nhưng mình thấy mất năng lượng trong việc duy trì mối quan hệ xã hội...
 
Ủa khoan! Nhưng sao lúc nói chuyện sâu với chị Thái Anh, mình đâu có thấy mệt, ngược lại còn muốn được trao đổi nhiều hơn? Là bởi vì lúc đó cứ chia sẻ mà không sợ bị phán xét do hai chị em vốn đang trải qua giai đoạn tương tự như nhau, đúng không? Còn với người khác, mình vừa tương tác vừa lo họ không hiểu mình, ngán phải giải thích, sợ bị đánh giá, cũng sợ vô tình làm người ta không vui, nên vì lo như vậy mà mới thấy mệt, đúng không nhờ???
 
Mình không chắc nữa! Nhưng nghĩ theo hướng này khiến mình cảm thấy như tìm đúng câu trả lời rồi. Nên cứ tạm tin như vậy.
 
Mà biết được câu trả lời rồi thì mình sẽ thế nào?
 
Mình cứ như thế này tiếp thôi.
 
Vì thực sự, mình thấy thoải mái khi tập trung vào công việc lúc ở trên công ty, không bị gián đoạn vì các cuộc trò chuyện nhỏ, sau đó thì về nhà với những thứ xinh đẹp mình đang ngày ngày trang trí trong phòng. Như đã nói, mình đang trong giai đoạn được sạc năng lượng khi ở một mình.
 
Mình muốn viết thêm nhưng buồn ngủ rồi.
 
Nên, tạm ngưng ở đây đã nha!!
 
(Chậc, muốn đi rừng Nam Cát Tiên và gặp chị Diệp quá á á!!!)
 
Update - 12/10/2022:
Chị Thái Anh nói rằng, sau khi hoàn thành cuốn sách (công việc freelance của chị ấy) thì hiện tại tinh thần chị ấy đã tốt lên rồi. ^^