Ngay sau đợt thôi miên, vì được thôi thúc mãnh liệt, mình đã liên hệ với chị Diệp trong nhóm The Artist's Way ngày trước mình tham gia để hỏi liệu chị có dạy online không và bất ngờ khi chị nói rằng hiện đang có lớp và mình có thể tham gia liền. Lớp bắt đầu từ 5h30 sáng và kéo dài trong một tiếng, được nghỉ vào thứ tư và thứ bảy. Đối chiếu với thời gian đi làm, quãng đường di chuyển và nguyện vọng luôn muốn tập thói quen dậy sớm của mình thì lớp học này là quá hợp lý!!!
Thế mà mình đã luôn lo lắng về việc không thể tìm được khóa yoga nào phù hợp đấy! Chỉ toàn viện cớ! Tới lúc chịu tìm thì trời ơi, mọi thứ cứ như đã luôn có sẵn ở đó chỉ chờ mình tìm đến vậy!!! 
Đến hôm nay mình đã tham gia tập gần được một tuần rồi. Vai và vài chỗ khớp khá nhức vì vận động, nhưng đồng thời cảm giác cũng rất đã!! Đã cực kỳ là đằng khác!!!! 

Mình cảm nhận được sự tươi mới đang dần nảy mầm bên trong mình. Lưng có cảm giác thẳng hơn, mình ngủ ngon và sâu hơn, cơ thể nhìn chung thấy thoải mái hơn. Dù rằng mình vẫn còn chưa điều hòa được giấc ngủ, ý là, vẫn còn thức khuya, nên lúc tập xong mình lại ngủ tiếp, mà ngủ sâu đến nỗi hôm qua mình đã phải xin nghỉ làm buổi sáng vì ngủ ngon quá không dậy nổi!!!


Cơ mà... Mình nghĩ mình vẫn còn hơi nôn nóng với chính mình. Khi cơ thể có những dấu hiệu tích cực, mình kỳ vọng rằng tinh thần cũng sẽ nhanh chóng tốt lên theo. Nhưng làm gì mà dễ thế!! Mình vẫn thấy khó kết nối với xung quanh, và mỗi khi có ai đó tỏ ra hào hứng cạnh mình thì đầu mình lập tức xuất hiện hai tình huống xấu: Đầu tiên là mình bị nhanh mệt và nhanh chóng không còn sức cười nói nổi với họ; hai là, khi mình tách ra khỏi họ để "bảo toàn năng lượng" của mình thì điều đó có thể vô tình khiến họ mất vui, và vì thế mình cũng sẽ bị buồn và có cảm giác tội lỗi!!!
Mình biết rằng mình chỉ là nghĩ nhiều và lo lắng thái quá, và vì vậy mình đang học cách để quan sát và thả trôi đi những suy nghĩ này đây!! 
Vấn đề là suy nghĩ đi kèm cảm xúc (đúng hơn phải gọi là "phản ứng") nên mình hơi chật vật trong quá trình xử lý tâm trí.
Mình ấy, lúc này, mình thực sự muốn xin lỗi và cám ơn tất cả những người bạn mình tiếp xúc nhiều trong khoảng thời gian kiệt quệ vừa qua của mình. Mình muốn xin lỗi vì đã để họ thấy những năng lượng tiêu cực của mình, cũng có thể mình đã vô tình tổn thương ai đó trong thời gian qua bởi sự cuộn người xù lông của mình. Mình muốn cảm ơn vì trong số ấy, vẫn luôn có những người bạn quan tâm, hỏi han đến mình, dù cho đó chỉ đơn giản là một câu chào buổi sáng, một câu hỏi mình ổn không, một câu nhắc giữ gìn sức khỏe đi nữa, vào thời điểm này cũng là quá đỗi ấm áp và đủ cho mình. Nhưng mà khó nói ghê... 
Mà được rồi! Ghi nhận trạng thái này! Dù thế nào thì việc kết nối lại với chính mình và mở rộng ra là xung quanh cũng là cả một quá trình luyện tập mà.
Hôm gặp chị Ngân để làm thôi miên, mình có nói với chị rằng ngày trước em không đi sâu vào vấn đề tâm lý thì em thấy vui vẻ lắm, giờ càng đào vào càng thấy vấn đề nghiêm trọng hơn và từ đó mọi chuyện cũng bớt vui đi. Chị cũng cười bảo có khi biết ít lại vui hơn thật. Nhưng mà kể ra ấy, so với trước kia mình có vẻ vô lo vô nghĩ rồi lâu lâu lại đùng một cái muốn bùng cháy mà không biết vì sao, thì giờ, cho dù mỗi ngày đều đau đầu vì các cảm xúc tranh nhau ra mặt, mình ít ra cũng biết và nhận diện được từng cái, nhận diện được vì đâu mà mình trở nên buồn sầu và làm sao để từng bước khắc phục nó (còn biết được mình đang sốt ruột muốn tiến trình chữa lành nhanh hết thế nào đâm ra lại tự tạo khó chịu lên bản thân). Tóm lại, mình đang hiểu về chính mình nhiều hơn, tự định nghĩa được bản thân thay vì phải dựa vào nhận xét của người xung quanh. Thế thì, với mình, như này vẫn là tốt hơn cả!!!! 
Nhân tiện, nãy mình lôi sách ra đọc để bình tâm lại thì Bông ngồi kế bên luôn. Mình đã nhờ thằng em mình chụp lại cảnh này cho! 
(Trộm vía, tập yoga xong vai và lưng trông ra dáng hơn).