Chỗ ở, công việc, học hành & offline Gintama | IgenTeaの日記

IgenTeaの日記

This is my diary, my stories and my journey to a better me...

 

CHUYỆN CHUYỂN NHÀ

 

Gia đình anh Trung, chị Ngọc nói với tụi mình rằng cô Ba và vợ chồng anh Thắng, chị Vàng sẽ không ở lại TP.HCM nữa (ít nhất là trong thời gian tới này vì chị Vàng muốn ở quê dưỡng thai) , thành ra tiền thuê nhà hiện tại không có người góp cùng, trở nên quá sức đối với gia đình anh Trung, mà tất nhiên anh chị cũng không muốn bắt tụi mình gánh tiền nhà chung khi mà phần diện tích sử dụng nhà của tụi mình không cao.

 

Anh Trung quyết định sẽ tìm thuê một căn nhà rẻ hơn để cuối tháng trả nhà, anh chị hỏi tụi mình có muốn tiếp tục ở cùng anh chị không để anh chị tìm nhà cho phù hợp nhu cầu hai bên. Tụi mình đương nhiên là đồng ý chứ! OK Và rất nhanh chóng, anh chị đã tìm được một căn nhà mới, nhỏ hơn nhưng mới và sạch đẹp hơn, sân thượng cũng rất thoáng!!  Sang tháng 3 cả nhà sẽ chuyển sang đó, nên tụi mình đang đóng gói đồ đạc dần dần.

 

Nói một chút về chỗ ở mới. Thì căn nhà đó có ba phòng, gia đình anh chị chọn ở lầu một, còn lầu hai thì có hai phòng, nếu tụi mình ở một phòng thì phòng còn lại anh Trung sẽ cho người khác thuê. Nhưng mà, thực ra là bởi vì diện tích của một phòng thì quá nhỏ (nhỏ bằng phân nửa phòng hiện tại tụi mình đang ở), mà tụi mình lại có ba người, cùng với hai con mèo... Thế nên tụi mình bàn với anh chị sẽ thuê lại nguyên lầu hai nơi có hai căn phòng đó. Như vậy, một bên sẽ là phòng ngủ, một bên là phòng làm việc và ăn uống, vui chơi với tụi mèo. Dù tiền nhà sẽ tăng lên , nhưng mà mình nghĩ như thế là ổn nhất 立ち上がる. Tụi mình và cả lũ mèo sẽ có không gian thoải mái sinh hoạt, chỗ ngủ tách biệt với không gian nấu nướng (điều mà tụi mình luôn mong muốn), rõ ràng là rất tốt. Chưa kể sau này em gái Joy sẽ lên học đại học ở đây, coi như dọn chỗ trước để đón em ấy. Ban công phòng hiện tại đã nhỏ, ban công bên nhà mới còn nhỏ hơn!!!!  Nhưng bù lại có đến チョキ hai cái sân thượng rộng và thoáng cực kỳ, mình quyết định sẽ "xí" một bên sân thượng để trồng rau và hoa! 

 

Nói chung là giờ mình đang rất háo hức để chuyển sang nhà mới đây!!! ウシシ乙女のトキメキ

 

 

CHUYỆN OFFLINE GINTAMA

 

Movie Gintama: The Final vốn đã được công chiếu từ ngày 8/1/2021 tại Nhật nhưng mà do tình hình dịch bệnh mà đến tận 11/2/2022 thì phim mới được lên rạp tại Việt Nam. Tuy muộn nhưng như thế còn hơn là không. Và vào ngày 13/2/2022 thì fanpage Hội Những Người Phát Cuồng Vì Gintama đã tổ chức offline tại hai đầu Hà Nội - Thành Phố Hồ Chí Minh, mình đã cùng chị Ju tham gia buổi offline này!

 

Với movie The Final được chiếu tại Việt Nam, có thể nói rằng Gintama đã có lời tạm biệt chính thức với fan Việt. Năm nay cũng là tròn mười năm mình biết tới và yêu mến Gintama của lão Khỉ Sorachi Hideaki. Mình không nghĩ rằng đây là một quãng thời gian quá dài nếu so với fan của một số bộ truyện khác, nhưng với mình, Gintama thực sự là một bộ manga/anime mà mình sẽ luôn tự hào để nói rằng, thật tuyệt vì trong hành trình trưởng thành của mình, đã có Gintama (cùng với fandom của bộ truyện) đồng hành! Mình mong cho Sorachi-sensei sẽ luôn thật khỏe mạnh, hạnh phúc và có quãng thời gian nghỉ ngơi thật thoải mái để có thể tiếp tục sáng tác thêm nhiều tác phẩm hay nữa. Và mình muốn cảm ơn sensei một lần nữa vì đã tạo ra Gintama. おやすみ

 

Uây... Viết tới đây tự dưng lại hừng hực khí thế, muốn học tập theo sensei mà bắt tay vẽ truyện tranh quá! 爆笑

 

 

CHUYỆN CÔNG VIỆC

 

Vâng, đáng lẽ mình nên kể sớm hơn cho dạt dào cảm xúc, chứ đến bây giờ có phần phai bớt nỗi bất ngờ rồi, nhưng mà, chậc, "muộn còn hơn không". おやすみ

 

Chả là hôm thứ tư tuần trước, 16/2 ấy, chị Ju gửi cho mình link bài tuyển dụng illustrator của một trang tên là Cảm Hứng Của Sine, chuyên giới thiệu tác phẩm, dự án, đồ án sáng tạo của các nghệ sĩ cá nhân. Mà chủ yếu là do mình đọc địa chỉ thấy ghi văn phòng gần công viên Gia Định, ban đầu mình tưởng nhầm rằng gần bệnh viện Gia Định - nghĩa là gần trường Đại học Mỹ Thuật, thế là nộp hồ sơ ứng tuyển luôn vì một giấc mộng phù phiếm là sẽ được đi qua ngắm ngôi trường mơ ước mỗi ngày. Hê... Cơ mà không, làm gì có chuyện, chỗ đó chẳng hề gần Đại học Mỹ Thuật gì cả!

 

Nhưng!!!!!!!!!!!!!!!! 

 

Sau khi mình gửi email, bên ấy gửi lại cho mình một email thông báo đã tiếp nhận hồ sơ và sẽ thông báo kết quả trong vòng mười ngày!  Uiiiii trời, dù rõ ràng đây là điều hiển nhiên trong văn hóa trao đổi email, nhưng trong các trải nghiệm gửi hồ sơ ứng tuyển qua email của mình (tuy không nhiều) với cả doanh nghiệp lớn hay nhỏ, thì đây, cùng với KISS, là hai nơi tử tế nhất có email xác nhận đã nhận hồ sơ và hẹn ngày thông báo kết quả! Lúc đó, tuy không có nhiều hy vọng, nhưng mà đã có chút suy nghĩ "nếu được vào nơi này thì tốt thật nhỉ!" にっこり

 

Không cần đợi lâu, hôm sau mình nhận được cuộc gọi từ bên Sine cùng với một lịch hẹn trao đổi kỹ hơn tại văn phòng vào thứ sáu!

 

Thực ra, bởi vì khi ra trường, thay vì đi làm cho một công ty nào đó, mình vẫn "vất vưởng" với kiếp freelancer, mặc dù, ơn trời, là công việc cũng như các mối quan hệ ngày càng mở rộng, thì trong mắt mẹ, hay cả chính mình, thì thế này vẫn là lông bông và là nguồn cơn của nỗi bất an tài chính trong mình (dù thực tế là nó xuất phát chính từ việc không kiểm soát trong chi tiêu của mình cơ). Cho nên khi mà mình chạm đến cơ hội có thể trở thành nhân viên chính thức của một công ty như vậy, mẹ, chị Ju, Joy và Hường (là những người biết chuyện) đã rất mừng cho mình và liên tục chúc mình sẽ có màn thể hiện thật tốt trong buổi phỏng vấn vào thứ sáu. (Hi hi, cám ơn tất cả, i love you chiu chiu pặc pặc!!!!! )

 

Cơ mà... Chả có buổi phỏng vấn nào cả. Chính xác thì mình đã được chọn rồi , và anh Tú - người đã gọi điện, cũng là sếp tương lai của mình, muốn mình đến văn phòng để mình tự quyết định xem có muốn đi cùng Sine hay không.

 

Tại sao á?

Sao lại có chuyện ngược đời thế á?

 

Đây!

 

Lúc mình đến theo địa chỉ ấy, thì mình thấy bên ngoài tòa nhà có một cái logo quen thuộc cùng cái tên Tree Entertainment (thề đấy, mình viết đầy đủ tên thế nhưng hy vọng blog này sẽ không bị hiện lên mục đề xuất của Google nếu ai đó có gõ tên công ty). TREE!? Trong lúc đợi có người ra dẫn mình đi vào thì mình đã tranh thủ mở ngay Facebook ra để kiểm tra. Và lạy thánh, đó đúng là logo của công ty/studio mà hồi tháng 12 vừa rồi mình nộp đơn ứng tuyển và tha thiết, cầu mong sẽ đậu nhưng vẫn trượt!!!!!! Ủa vậy giờ là sao?? Bằng cách nào đó mà mình lại đứng trước công ty ấy.

 

Tim mình đập ba đa ba đa bùm. 凝視

 

Nhưng mà đương nhiên không có chuyện cổ tích nào ở đây cả. 

 

Anh Tú là một thành viên (chắc là cốt cán?) của Tree và đồng thời anh ấy đang muốn lập một dự án riêng, chính là Sine. Và ảnh mượn ké văn phòng của Tree để mấy đứa làm cho Sine tụi mình có chỗ ngồi, như vậy ảnh có thể theo dõi công việc của cả hai bên một lúc.

 

Nói chung là ngồi trong văn phòng của Tree, nhưng không phải nhân viên của Tree, mà là của Sine!!! (Cảm giác như được vé vớt ấy nhỉ?) Bởi vậy mà anh Tú có chút lo lắng rằng mình sẽ không thấy thoải mái về việc dùng chung văn phòng mà "chạy" luôn. (Hồi nãy họp, ảnh lại xin lỗi về việc chỗ ngồi của team Sine không được rộng rãi, thoải mái ấy... Ui sếp ạ! ).

 

Lại nói chứ, chuyện mình nộp đơn vào Tree thì cũng được ghi nhớ, nên khi mình tới nơi và gặp mặt các sếp, họ đều hỏi mình có biết đây là văn phòng của Tree không như để xem phản ứng của mình. Anh Kei (sếp bên Tree) còn nhận xét: "Bởi vậy, đi đâu rồi cũng dính vô đây à." (một phần là vì mình có làm cộng tác cho chị Tidu, mà chị Tidu thì là bạn anh Kei).

 

Mình cũng không hiểu cái nhân duyên này cho lắm. Trước buổi "tham quan" văn phòng mình còn nhắn với chị Ju thế này cơ:

 

 

Thế giới này... Đúng là nhỏ bé quá!

Nhưng mà mình thích cái sự nhỏ bé này!

 

Mà tóm lại thì mình sẽ đi làm từ tuần này!

 

(Và giờ là gần 3 giờ sáng, vẫn ngồi viết blog!???)

 

凝視

 

真顔

 

驚き

 

無気力

 

ネガティブ

 

魂が抜ける

 

 

Thôi thì đi nhanh qua chủ đề cuối.

CHUYỆN HỌC HÀNH

 

 Hôm 14/2, mình với Joy lên trường nộp hồ sơ xét tốt nghiệp (thật ngại quá nhưng đúng là đến giờ mình mới là đơn xét để tốt nghiệp đấy). Bữa đó đi trên đường thì thấy bán hoa rất nhiều, lúc ấy mới để ý là ngày lễ tình nhân, và bọn mình đùa nhau rằng vào ngày tình yêu, hai đứa đi "đệ đơn ly hôn" với trường Nhân Văn!

 

Đây là một vài ảnh chụp tại trường, coi như là kỷ niệm. 

 

 

(Mà thực ra từ đầu đến cuối mình đều học ở cơ sở 2 dưới Thủ Đức, nên khi đến cơ sở 1 của trường để nộp hồ sơ, thực tình cũng chẳng có nhiều cảm xúc lắm, chỉ là cảnh đẹp nên muốn chụp lại).

 

Còn về chuyện thi vào Mỹ Thuật, thời gian để học luyện thi thì vẫn có, chỉ là, mình sợ mình bị đuối. Nên đang cân nhắc tới việc sẽ thi vào năm sau (chỉ sợ sang năm sau là nhụt chí không muốn thi nữa). Cũng chưa biết sẽ ra sao, mình đang tự làm một bài kiểm tra năng lực bản thân, rằng nếu trước tháng 3, mình kiếm được 6.000.000 để đóng học phí luyện thi (khóa bốn tháng, học phí 12.000.000, chia làm hai đợt đóng) thì coi như là xong bước đầu, mình sẽ quyết tâm thi vào năm nay. Còn nếu không thì gom 10.000.000 để đến tháng 6 học khóa luyện thi một năm rồi sang năm mới thi. (Instax Mini Evo, xin hẹn em một kiếp sống khác, ta sum vầy ). Mọi người cũng có thiện chí muốn cho mình mượn tiền để đóng học luôn, nhưng mà, nếu không tự thử thách bản thân như vậy, thì mình sẽ không biết được khả năng cũng như giới hạn của chính mình. Trong trường hợp mình đỗ trường Mỹ Thuật, nhưng năng lực tự chủ tài chính và thời gian vẫn chẳng đâu vào đâu, thì nỗi bất an tài chính và stress do thiếu thời gian sẽ lại ập đến và nhấn chìm mình thôi. Việc được học tiếp và học trong môi trường Mỹ Thuật với mình là rất quan trọng, nhưng hơn cả là việc có thể học được cách làm chủ cuộc sống của chính mình.

 

Từ giờ cho tới tháng 3 vẫn còn khoảng một tuần. :)) Biết đâu mình trúng xổ số! =)))))))))))))))))))))))))

 

Thôi, ngủ!!