Hôm nay là mùng 8 Tết rồi! Giờ mình mới quay lại blog sau một tuần ăn Tết đây. Mình đang không làm gì nên hơi chán, mẹ thì đi làm lễ trên chùa từ sáng nên hiện ở nhà đang không có ai giục mình nấu cơm. Hê hê, nên lúc này tranh thủ viết một chút, kể chuyện trong Tết rồi mấy dự định các thứ! 
Ok, kể nhá, kể nhá!!
Hôm 29 Tết mẹ mình gói bánh đấy! Hai năm vừa rồi nhà mình không gói bánh vì mẹ, bác và các anh chị họ ai cũng bận, đám trẻ tụi mình thì làm gì biết đường mà gói. Điều này làm mình nhớ đến vài bạn bè của mình từng kể chuyện gia đình họ cũng dần dần bỏ việc tự gói bánh đi mà thay vào đó là mua ở ngoài. Vì vậy mà mình đã nghĩ có thể năm nay cũng sẽ không thấy nồi bánh chưng nào cả. Thế mà 29 Tết, tức là 31/1, mẹ lại rửa lá dong, ngâm gạo, ngâm đỗ để gói
. Năm nay, mặc dù cũng chỉ có mình mẹ gói mà thôi (tại bác gái mình đau lưng rồi lại chê là gói nhiều cũng ăn không hết nên không tham gia), nhưng mà thế cũng là có không khí Tết rồi!
Mình cũng gói được chiếc bánh của riêng mình nhé! Tất nhiên nó không ra hình thù của bánh chưng hay bánh tét đâu, còn thiếu gạo nếp nữa (mẹ gói hết luôn, dư mỗi nhân nên mình "mót" lại) nên bánh của mình chỉ còn mỗi đậu xanh và thịt mỡ! 
Vậy thôi chứ ăn cũng ngon lắm nhaaaaaaa! Vì không có lớp gạo nếp dày bên ngoài nên đỗ với thịt cực nhanh mềm! Chỉ là hơi dễ ngán một chút chút. Mình nghĩ, quả nhiên vẫn nên cần có gạo nếp thì mới ngon hoàn hảo! 

Mùng 1, mình xin mẹ chở Tép với mình đi chơi. 


Riêng Bông thì ở nhà ngủ. Này cũng tại mình không tự tin về việc giữ yên Bông, sợ đi ra ngoài, thấy nhiều người là nó bị hoảng nó chạy mất! Như thế thì không ổn chút nào. Tép thì quen đi ra ngoài và cũng dạn người hơn nên mình yên tâm cho nó đi chơi mà không cần lồng chứa.
À mà phải nói, hoàng hôn hôm đó đẹp cực kỳ luôn ấy!!
Tầng trời hiện ra nhiều sắc màu. Thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm này thực sự tạo nên một khung cảnh rất tuyệt.
Chụp hết hộp film Instax cuối cùng luôn!!!
- - - - - - - - - - - - - - - - -
À nhân tiện, hôm nay (8/2) đã có vài tiệm máy ảnh mở pre-order cho Instax Mini Evo rồi ấy! 
Giá bán khoảng 5.400.000. Sẽ rước ẻm về vào một ngày nào đó!!!! 

Nên là, mình vẫn khoái dùng dòng máy chụp lấy liền hơn, và nếu nó cho ra chất lượng ảnh tốt hơn và khả năng hạn chế ảnh lỗi tối đa như chiếc Instax Mini Evo thì mình mong muốn sẽ có ẻm đồng hành với mình.
- - - - - - - - - - - - - - - - -
Ok, kể tiếp về mùng 3.
Sáng hôm đó mình đi ngủ trễ vì làm việc khuya, đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng chó mèo đánh nhau rất lớn... Mà mấy nay con Tép lại rất hăng máu! Ban đầu nó biết lượng sức nên khá sợ chó, mà kiểu mấy lần chó đuổi nó thì mình can nên chắc nó nghĩ nó thế là oai lắm, hôm tối mùng 1 mình ra ngoài ngắm sao, nó ra theo, cậy có mình ở gần nó còn xông ra đuổi ngược lại chó làm mình phải chạy ra xách cổ nó vào nhà!!! 
Chó nhà bác mình ấy, toàn là chó Phú Quốc, cái giống chó săn khá dữ ấy. Nên là khi nghe thấy tiếng mèo gào chó sủa là mình hốt hoảng chạy ra xem liền, nhưng kiếm không thấy mèo đâu!!!!!!!! 
Trời ơi đang ngủ mà phải bật dậy giữa giấc như thế thì tâm trạng mình giống như lúc bị thiếu ngủ, rất tiêu cực luôn. Và lúc đó mấy suy nghĩ không hay cứ tràn vào đầu mình một cách không kiểm soát được khiến mình lo lắng cực độ, còn muốn khóc tại trận luôn. Cuối cùng, gần 6 giờ sáng thì cũng thấy con Tép ló mặt ra, may mắn người ngợm không bị gì cả!! Mẹ nó nữa chứ, phải chửi thề một câu, nghĩ lại vẫn cáu cái thói bố đời của nó!! (Mà kể cũng hay, ban đầu thì mình lo lắng an nguy của nó, kiểu buồn và sợ mất nó, tới khi thấy nó bình an rồi thì chỉ thấy bực mình!!!! Tự dưng cảm thấy thấu hiểu nỗi lòng cha mẹ phần nào khi mà họ phát bực với những trò nghịch dại của con trẻ, tùy trường hợp mà trong đó còn có thể bao gồm cả nỗi lo con mình bị thương tổn nữa nhỉ!). Nhưng mà tóm lại, kết quả của việc này là mình không ngủ lại được dù trước đó mới chỉ chợp mắt được khoảng nửa tiếng trong mệt mỏi!!! 

Đổi lại ấy, thì ở đây bình minh cũng như hoàng hôn, đều rất đẹp! Và mình quyết định ra biển chơi!
Mình từng ra biển buổi sáng một vài lần trước đó và vào buổi sáng trên bãi biển lúc nào cũng đầy vỏ sò, vỏ ốc còn sót sau đợt thủy triều ban đêm, thú vị lắm, chỉ là, mình thường không dậy sớm được để đi dạo biển buổi sáng mà thôi. 
Nên lần này tranh thủ lúc chưa vào cơn buồn ngủ lại thì lên xe phóng ngay ra địa điểm quen thuộc.
Mấy nay buổi chiều nước dâng rất cao nên mình nghĩ buổi sáng nước sẽ rút đi, nhưng điều mình không ngờ nhất chính là nước biển có thể rút sâu đến vậy, khoảng 4, 5 mét, lộ ra hẳn phần đáy mà trong trí nhớ của mình lúc nào cũng ngập trong nước!!!!!!! 


Hồi trước có lần mình đi tắm biển ở đoạn này, bước vài bước đã thấy chân mò không thấy đáy thì lo lắng bò lại vào bờ (vì mình không biết bơi). Lần này có thể tản bộ thoái mái ở ngay chính chỗ đó, thậm chí có thể đi xa hơn, cảm giác thật là hả hê (dù sự thật là mình vẫn chưa biết bơi)!! 
Biển buổi sáng có màu giống với nền trời lắm nên khi nhìn ra phía chân trời thì thấy như cả hai hòa làm một luôn, không còn thấy rõ ranh giới nữa. Đẹp thiệt sự!!! 
Mà trên bãi biển có nhiều sao biển mắc kẹt lắm ấy, cả rết biển và... sứa nữa (nhưng vỏ ốc, vỏ sò thì không có mấy). Đây cũng là lần đầu tiên mình thấy sao biển còn sống đấy. Những lần trước mình đi dạo thì trên bãi biển chỉ toàn sao biển đã khô queo dưới nắng và cả mấy con nhum bé hơn lòng bàn tay nữa.
Nói chung thì, tuy là mất ngủ nhưng cũng đáng phết (không cảm ơn con Tép đâu)!!! 
Mình được khám phá thiên nhiên ở góc độ mới mẻ hơn mà!
Rồi! Mấy ngày sau đó cho tới hôm nay thì mình không ra biển nữa mà ở nhà làm việc, nằm lười với chơi game (mình mới tải game My Dear Cat
, có nhiều mèo cưng lắm nên mình chơi suốt luôn). Bầu trời thì luôn đãi ngộ mình với khung cảnh hoàng hôn tuyệt mĩ, ở đây yên bình quá nhiều khi khiến mình trở nên chìm đắm trong sự hưởng thụ và lười nhác đi. 
Khoảng giữa tháng 7 sẽ có kỳ thi tuyển vào Đại học Mỹ Thuật, hôm qua mình cũng đã liên hệ với bên lớp luyện thi mà Natsumi giới thiệu cho mình, thầy cô có vẻ bận rộn nên mới trao đổi sơ qua chứ chưa kịp tư vấn cho mình về thời gian và học phí. Mình có lên website tham khảo trước rồi, thấy ổn với thời gian biểu của mình (vốn luôn trống vào ban ngày) và cả về phần học phí, chỉ là không biết năm nay có cập nhật gì thêm không. Thầy chỉ mới bảo với mình là bây giờ mới bắt đầu luyện thi là trễ lắm rồi, trừ khi mình chấp nhận lịch học khá căng và tự vẽ thêm ở nhà. Mình cũng có thưa lại với thầy rằng mình là đối tượng đã học xong đại học và muốn học thêm vào Mỹ Thuật cho thỏa mơ ước, vì vậy mình không bị áp lực thi cử lắm, mình học vì mình biết mình cần gì, nên việc tiếp thu kiến thức sẽ chủ động hơn, và luyện vẽ nhiều với liên tục không chỉ tốt cho chính mình mà còn cải thiện cả chất lượng công việc của mình luôn. Thầy bên lớp luyện thi cũng ok với điều đó. Cơ mà đang trao đổi thì thầy bận nên phần quan trọng nhất là lịch học, giáo trình các thứ thầy chưa nói đến!
Ngày 10 này mình về lại thành phố, sẵn sàng để đi học, khi đó mình sẽ liên hệ lại với bên lớp luyện thi một lần nữa để xác nhận thông tin với thầy.
Kể ra thì mình thấy mình cũng liều thật. Ừm. Thú thực mình cũng sợ nhiều điều, một câu hỏi trong đầu luôn dễ khiến mình nhụt chí: "Học nữa mà làm không được có phí không?"
Xuất phát từ việc suốt thời gian qua, có rất nhiều ý tưởng từ tranh vẽ đến truyện tranh đến với mình nhưng mình không vẽ ra nổi. Mình đã nghĩ quá nhiều và lo sợ đủ thứ. Mình từng luôn mong sẽ tìm được một công việc ổn định rồi an phận kiếm tiền từ việc vẽ vời như thế mãi. Nỗi bất an tài chính cũng khiến mình dán chặt suy nghĩ vào sự thiếu thốn (hay năng lực yếu kém) của bản thân thay vì thực sự dám hành động. Nhưng khi xác lập mục tiêu học Mỹ Thuật, dù chỉ một chút ít thôi, mình thấy được rằng việc này tiếp thêm cho mình can đảm. Viết đến đây chợt nghĩ tới chiếc hộp Pandora - chiếc hộp chứa đựng muôn vàn hạt giống xấu xa, tai ương nhưng ở dưới đáy lại sót lại hạt giống hy vọng, kiểu như một mình hy vọng có thể cân lại hết được những tiêu cực kia ấy. Việc học vẽ chuyên sâu cũng là một "cái cây" hy vọng của mình. Không dám nói trước được rằng mình sẽ có thể nuôi dưỡng, vun trồng nó bao lâu, nhưng rõ ràng những trái tí hon của nó đang tiếp năng lượng cho mình từng chút, từng chút.
Ngày mai tiếp tục vẽ thôi!! 

Giờ thì ngủ nào! 
(Úi!! Sang ngày 9/2 luôn rồi!!)











