Bây giờ là 1h32 sáng ngày 23/04 rồi nhưng mình vẫn muốn kể về ngày 22 như là "ngày hôm nay" và gọi ngày 21 là "ngày hôm qua" hơn vì... mình vẫn chưa đi ngủ mà. 
Rằng-thì-là-mà hôm qua, 21/04 ngày Giỗ Tổ Hùng Vương. Trước đó mấy ngày anh chủ nhà mình đã nhờ mình chăm đàn gà hộ ảnh khi gia đình ảnh đi chơi. Lúc đó mình còn nghĩ, ủa còn lâu mới đến 30/04 mà... Mình hoàn toàn không biết tháng này có lễ Giỗ Tổ luôn, tại lâu rồi không coi lịch âm! (Xin các Vua Hùng đừng trách phạt con!!!!!
) Xong mình còn định lên văn phòng chơi với các chị và ra ngân hàng để làm lại thẻ ATM ấy, cả chị Vivy lẫn Joy đều bảo mình là ngày lễ không có ai làm việc cả, đi đi cái quần què. Nhắc mấy lần thì kiến thức đó mới in được vào đầu mình, và mình lúc ấy kiểu, OH WOWWWWWWW, việc mình không biết hôm qua là ngày lễ là bởi vì mình không còn phải đi học nữa, và Joy còn bổ sung thêm là, cũng không phải đi làm nữa!!!! 


(thực ra vế thứ hai không đáng cười vui đâu nhưng thề là mình thấy vui thật! =))))))))))))) Nhận tiền rồi nghỉ ngơi phè phỡn chính là động lực cho mình làm việc mà!!)
Thế là, không lên văn phòng cũng không ra ngân hàng, mình tới nhà chị Ju chơi và ăn tối. Ăn xong chị Ju cho mình coi hai bộ oracle mới của chị ấy, tiện thể làm vài trải bài nho nhỏ luôn.
Với bộ đầu tiên là Inner Star, chị Ju đặt tên là Ana, mình đã hỏi phần linh hồn nhớ được của mình (mình không rõ các thuật ngữ tâm linh nhưng khi dùng từ này, ý mình là phần gì đó trong mình gần như higher self nhưng không cao siêu bằng, chỉ là chính phần bản thân linh hồn của mình, cái đã quyết định chọn trải nghiệm rồi đến cuộc sống này và nhớ được những chuyện đó trước khi mình được sinh ra, gọi là tiềm thức cũng được nhỉ) có điều gì muốn nói với mình không thì ra lá này:
YOU ARE STARDUST.
Khi đọc phần giải nghĩa mình đã thấy rất kỳ diệu ấy!!
Năm ngoái trong "khoảng thời gian đình trệ" của mình, mình về Bình Thuận rất nhiều. Mình thì vốn thích ngắm sao rồi, đêm nào cũng mở app Sky Map ra dò các chòm sao, nhưng có một tối nọ thì đặc biệt hơn cả. Là tự dưng khi đó nhìn bầu trời sao, thấy những ngôi sao nhấp nháy, mình nhớ đến truyện Hoàng Tử Bé, đoạn cậu ấy nói với tác giả rằng: "Khi ông ngắm nhìn bầu trời vào ban đêm, vì rằng tôi sống trên một trong các vì sao, vì rằng tôi đang mỉm cười trên một trong các vì sao ấy, vậy nên điều ấy với ông cũng giống như các vì sao đang cùng cười". Và thế là tự dưng mình nghĩ, mình không cô độc vì quanh mình còn bảy tỷ người khác, Trái Đất cũng vậy, quanh Trái Đất cũng có hàng tỷ tỷ tỷ hành tinh và các ngôi sao khác. Những ngôi sao này từng giây từng phút đều nháy mắt mỉm cười với Trái Đất, liên tục truyền tới ánh sáng để sưởi ấm hành tinh này vào ban ngày và tô điểm nó vào ban đêm. Dòng suy nghĩ đó chảy trong tâm trí mình, thực sự đã cho mình cảm giác ấm áp và yêu thương tột độ.
Thế nhưng mình lại nhanh chóng quên đi cảm giác đó và lâu lâu vẫn thấy lạc lõng. Cho nên khi nhận được lá bài này, mình cảm thấy xúc động và kỳ diệu vô cùng. Thỉnh thoảng mình còn mông lung với việc mình là ai, tới đây làm gì, dù lần này mình không hỏi điều đó, nhưng có lẽ tiềm thức của mình đã biết về sự chưa chắc chắn của mình và gửi cho mình thông điệp này. Rằng mình là bụi sao, là ánh sáng, mình tới đây để cho Trái Đất hay chính mình biết/học được rằng chúng mình đều không cô đơn và mình tới đây để điểm tô cho hành tinh này, giống như tất cả mọi người.
Một việc nữa của mình, là hãy tin tưởng vào điều đó. 
Bộ thứ hai của chị Ju là Art Oracle, và bộ này chị Ju tự rút cho mình một lá, hỏi bộ bài nghĩ sao về mình.
Vì là câu hỏi "thấy sao về mình" nên chị Ju không đọc các lời mô tả "don't" và "be" như những lời khuyên mà coi đó là điều mình vốn đã là. Không biết trong mắt người khác thì thế nào, nhưng bản thân mình thấy chuẩn thật. Nhất là về "aspire to profound praticalily" (khát khao có được tính thực tế sâu sắc) với "be unbending in your flexibility" (hòa nhập nhưng không hòa tan) ấy, còn dòng đầu thì úi trời, dạo này mình bắt đầu hành động luôn và chấp nhận những rủi ro có thể xảy ra để đổi lấy kinh nghiệm thay vì ngồi nghĩ và lo sợ. Hồi vẽ truyện cho báo cũng thế, lúc đầu cũng lo nét vẽ còn xấu nên mình tự ti lắm, vì tiền nên ráng vẽ chứ năm lần bảy lượt mình muốn xin rút lui vì thấy dằn vặt khi để độc giả phải thấy nét vẽ non yếu của mình, mà cuối cùng chính việc này đã cho phép mình lên tay và lên cả trình làm storyboard. Rồi thì đợt trước làm thử thách TAW và mình chọn thêu giày ấy, đó là lần đầu tiên mình tự (nguyện) thêu (vì chính mình, một cách nghiêm túc) và mình đã làm được, thậm chí còn cảm nhận rõ tốc độ thêu và độ chín xác của mũi thêu được cải thiện hẳn về sau. Nên mình cảm thấy, quan trọng nhất chính là mình cho phép mình được thử, được hành động, được sai và được bắt đầu lại, thay vì lên kế hoạch rồi rơi vào lo sợ những điều ngoài ý muốn, kết quả không làm gì hoặc dằn vặt khi không làm được hết các việc đã đặt ra. 
Lại nhớ, trong sách The Artist's Way có một câu mà mình rất thích: "Hãy cho phép mình được là người nghệ sĩ mới bắt đầu". Tất nhiên tác giả còn diễn giải rõ nữa ở ngay phần sau để thấy được câu trích dẫn kia màu nhiệm thế nào, nhưng với mình, chỉ thế này cũng đủ để in sâu rồi!
Điều cốt lõi chính là chấp nhận, không phán xét bản thân mình. Nhề, xấu đẹp là do con người phân định ra, chứ không có hai khái niệm đó thì sự vật, hiện tượng vẫn diễn ra như nó vốn là mà thôi. (Nói thế chứ bài học để không phán xét là bài học cả đời!)
Nhân tiện đang nói về việc thử và sai để hoàn thiện, thì hôm nay mình đã nhận được đất nặn với resin rồi này! 


Hai món này kể ra là đắt phết, nhất là resin ấy, không biết mình có làm nên trò trống gì với món này không hay sẽ nản lòng bỏ ngang, nhưng mà mình tin là mình kiểu gì cũng sẽ có những trải nghiệm thú vị với chúng! 

À, tổng kết lại thì hôm nay mình đã làm được những việc này nè:
Ban đầu nó như thế này
Xong mọc tùm lum tá lả ra thành thế này
Nhưng mệt nhất không phải là dọn bể mà là...vớt hết số tép ra. Mình còn không chắc là mình có vớt ra được hết không vì có những con tép mới nở bé tí xíu xìu xiu ấy!! (Mình đã nghĩ đám cây rậm rạp đã thực sự tạo điều kiện tốt để lũ tép sinh sôi nảy nở í!)
Xong chưa kể còn phải ngăn chặn mối hiểm họa từ...Tép-viết-hoa.
Cuối cùng là dọn bể và setup lại.
Đợt này mình không rải đất nền nữa... Mà mình cứ thấy hơi lo lo vì mục đích ban đầu của mình khi làm bể thủy sinh là tạo ra một hệ sinh thái với nhân vật chính là mấy cái cây cơ. Nếu không có đất nền thì cây khó phát triển tốt được. Nên mình nghĩ mình sẽ cải tiến bể từ từ, kiểu tuần này thêm cây thủy sinh này, tuần sau bỏ cát đi trải đất nền lại, tuần sau nữa thì thêm cây bán cạn kia. Kiểu thế. Ít nhất thì bây giờ mình cũng đã hoàn thiện phần nào ước muốn có cái bể cá vừa có cây dưới nước lẫn cây trên cạn rồi! 


Một tháng sau mình sẽ update tình hình bể!!
Nhưng mình không đủ tự tin để chăm sóc bạn ấy khỏe mạnh nên thôi. Mong bạn sớm tìm được người chăm sóc giỏi! 
Cảm giác như là á, vào giây phút mình nhẩm trong đầu "đây sẽ là nhà của bạn" và đặt món đồ vào đó, thì trong não mình đóng ngay cái bụp một cột mốc chắc nịch rằng món đồ sẽ ở đó. Và, nghĩ theo hướng "liêu trai" một tí thì, kiểu lúc nào mà mình đặt đồ sai vị trí thì các bạn ấy sẽ phát ra năng lượng nhắc mình rằng: "Ôi không, cho tớ về nhà đi, tớ nhớ nhà, tớ không muốn ở nhà của bạn khác và làm phiền bạn ấy đâu". =))))))))))))))))))))))))
Nói đi nói lại nhưng mình vẫn muốn nói là, ở những góc khác trong phòng, mình sẽ để bản thân mình được thay đổi chúng dần dần từng chút từng chút!
Với cả tính của mình thì có bao giờ chịu được cái gì cố định năm này qua năm khác đâu, kiểu gì mình cũng đòi thay đổi thường xuyên để tìm sự mới mẻ thôi mà!! 
À mà ấy, quả nhiên mình vẫn thích Gintama!
Poster của Gintama mình có được đã dán ở nhà cũ kha khá và không mang theo qua nhà mới được, nhưng mình vẫn muốn lập "ban thờ", đùa đấy =))))), lập GÓC PHÙ PHIẾM với những gì mình còn lại, trong đó có poster của live action từ 2017 và 2018 này! 


Mình quyết định sẽ làm bộ pin hình một số nhân vật trong Gintama để treo trên ba lô!! 

Thề luôn!!! Sẽ làm!











