Vậy là đã sang tháng 4 rồi này! Mùa hè cũng đến luôn! Mặc dù thực tế thời tiết đã trở nên oi nóng từ nửa cuối tháng 3 rồi cơ.
Trước khi chào đón tháng mới thì sẽ có truyền thống nhìn lại tháng cũ nhề! Nhất là khi mình mới dọn qua đây vào gần cuối tháng trước nên cũng muốn cập nhật lại toàn tháng luôn cho nó trọn vẹn nghĩa tình.
Nào, bắt đầu!
Tổng quan thì tháng 3 của mình thực sự bận rộn và nhiều niềm vui ấy! Tất nhiên cũng có những lúc trùng xuống, mà mình thấy thế là bình thường, và cần thiết nữa. Dùng ba từ khóa miêu tả cho tháng này chắc sẽ là:
• COMMUNICATION
• FRIEND
• SELF-LOVE
Đây là lịch tháng 3 aka bảng tóm tắt "chuyến phiêu lưu" từng ngày của mình:
Đầu tháng mình có hơi oải đó. Nên mình xin off suốt, chỉ để ở nhà và làm việc với cảm xúc của mình, mà thực ra ban đầu mình chẳng làm gì cả, chỉ nằm đó và cảm thấy bế tắc. Mình đã thấy khó chịu lắm, kiểu, khó chịu vì việc mình thấy khó chịu ấy, mà chẳng biết tại sao, chỉ biết là mình muốn ngắt kết nối với xung quanh một chút. Nhưng may mắn là sau đấy cuốn sổ mới mình đặt đã về, thế là mình cứ viết viết vẽ vẽ trong đó một hồi thì những cảm xúc bị tắc nghẽn bên trong cuối cùng cũng theo ngòi bút mà ra hết.
(Hôm mùng 2/3 còn ngồi viết sổ cùng Joy luôn!)
Mà mình có viết the morning pages ấy. Cũng lâu rồi, từ lúc bắt đầu thực hành The Artist's Way (TAW). Đôi khi thì việc đó rất thư thái nhẹ nhàng, đôi khi mình còn có thể kết nối được với tiếng nói bên trong và tự thấy thông điệp mình cần, nhưng đôi khi nó cũng trở thành một bài tập khó nhằn đối với mình. Việc đó không phải do phương pháp không hiệu quả đâu, mà ngược lại là đằng khác, nó như một nút xả và khi tất cả những suy nghĩ vẩn vơ trôi nổi trong chiếc ao tâm trí của mình được rút sạch hết thì vô tình (hoặc hiển nhiên) những vết thương, ký ức quá khứ bị chôn dưới đáy ao mà mình không muốn nhìn thấy chúng lại lồ lộ ra, làm mình muốn lảng tránh. Buồn cười là có những thứ trải qua rồi nghĩ không có vấn đề gì nhưng nó vô tình làm mình tổn thương mà mình không hề công nhận ấy, cũng có những thứ thì tưởng ghê gớm vào thời điểm mình trải qua nhưng giờ khi nhìn lại, ở một hướng quan sát khác thì thấy nó chẳng vấn đề gì. Cho nên lúc viết the morning pages khá là sợ hôm nào vô tình "đào" trúng cục nỗi đau đó, dù mình biết điều đó vốn tốt cho mình đi nữa.
Ở cuốn sổ mới này thì mình nhẹ nhàng với chính mình hơn. Nếu như sổ viết the morning pages là nơi mình tự nguyện (cũng có phần tự ép bản thân) đào sâu vào cảm xúc và ngoắng sạch cái ao tâm thức theo một cách nghiêm túc, thì với cuốn sổ mới này, mình đặt tên nó là "Hành trình yêu thương bản thân hơn mỗi ngày của Igen Tea", mình viết về những điều làm mình thấy dễ chịu, thấy tốt về bản thân hơn.
Mà, hai cuốn sổ thực sự giúp mình cân bằng đó! Nói chung mình nghĩ là luôn cần những cuốn sổ khác nhau với nhiệm vụ và mood khác nhau để có thể "chuyên môn hóa" hơn trong hành trình nuôi dưỡng tâm hồn, nhỉ!
UÊ ĐỢI CHÚT!!!
Mình mới phát hiện ra Ameba có thêm tính
năng nè!!! Dạo này toàn viết blog trên máy
tính nên không để ý, mấy cái này thì hình như bản máy tính không có (nhưng ít nhất trên
máy tính thì viết bằng html được nên mình có thể chèn thêm emoticon bên ngoài vào bằng code mà không cần tải ảnh lên)!
Ooh wow thật tuyệt vời!
Kết thúc màn thử tính năng mới của
Ameba!
Tiếp nhen!
Ngày 6/3, mẹ mình vào Thành Phố Hồ Chí Minh để hôm sau bay thẳng ra Bắc nên ở với mình một đêm. Ban đầu lý do mẹ về là để thăm bác Mạnh - chồng thứ hai của mẹ mình, nghe bảo đang bị ốm nằm viện. Nhưng mà sau thì mẹ lại nói là không đi thăm ổng nữa vì sợ ổng phàn nàn mấy năm đi không về hay sao đó, và thế là mẹ chuyển sang mục tiêu lo hương khói cho nhà cửa ngoài đó nó ấm lại (cũng bốn năm rồi mới về mà), rồi giải quyết vấn đề giấy tờ các thứ và đợi sang tháng Tư âm lịch để chuyển mộ cho ông ngoại. Mình thì thấy thế nào cũng được, miễn mẹ vui.
Cơ mà hôm tối mùng 6 mẹ ở với tụi mình ấy, lúc ăn cơm mẹ cứ chê đồ ăn suốt luôn, không phải chê cách mình nấu mà chê đồ ăn không tươi, gạo không ngon và thịt không sạch như ở quê. Mình cũng đến lạy luôn, chỉ biết nói là mình không thấy vấn đề gì cả, và mẹ đừng nên nói như thế trong bữa ăn, nhất là có cả Joy nữa, vì như thế làm người khác ăn không ngon miệng. Mẹ mình thì cứ quả quyết, tại thấy chúng mày ăn thế này khổ quá. Ôi u ơi là u!!!
Buồn cười là cả mẹ lẫn các bác của mình chuyên gia như vậy luôn. Ở nhà thì cũng đạo mạo, nói chuyện khéo léo khen hết người này người khác khi họ đến chơi nhà, thế mà ra ngoài thì lập tức chê lên chê xuống nói không bằng ở quê. Mình thì có thể hiểu, thứ nhất là họ thương mình thật, thứ hai là khẩu vị họ khác, và thứ ba và chính yếu luôn là họ muốn tỏ ra sành ăn. Các bác mình thì mình không mấy khi ngồi cùng mâm trừ khi đi ăn cỗ nên mình cũng chẳng buồn góp ý, mất công lại bị mắng là "đồ ranh con lên mặt", nhưng với riêng mẹ mình thì mình đã nói chuyện thẳng thắn rồi đó, còn mẹ có chịu hay không thì cũng hên xui. Mà ấy, lúc ngồi nói chuyện với mẹ là vì sao không nên chê món ăn ngay trong bữa ăn í, trong đầu mình hiện rõ câu "It's your turn" ấy. Mẹ mình đang bước vào tuổi ăn chơi thứ hai của cuộc đời rồi đấy, đây là lúc mình càng nên nghiêm túc hơn để có thể nâng đỡ mẹ như ngày xưa mẹ nâng niu mình nhỉ? •°(viết ở đây thôi chứ mà nói ra thì kiểu gì mẹ mình cũng bảo "kiếm được lương tháng nhiều hơn mẹ mày đi rồi hãng ra đây nói chuyện" cho xem!!!)
Ngày 11/3 chị Vivy chở mình đi cafe, cùng với chị Nhi nữa. Quán Passenger ở quận 3. Quán này thì xinh lắm!! Lại có thức uống thuần chay nữa. Còn sử dụng ống hút cỏ và các sản phẩm thân thiện với môi trường khác. Tóm lại đây là một địa điểm đáng được ủng hộ!
Ngày 12/3 phải nói là một ngày siêu thần kỳ luôn!!! Ngày trước mình hay có thói quen kẹp tiền trong sách lắm, xong toàn quên, cho nên thỉnh thoảng mở sách sẽ có thể thấy tiền trong đó, mà toàn đúng lúc mình cần tiền ấy, vi diệu lắm! Nhưng từ hai năm trước mình bắt đầu làm bảng chi tiêu kỹ lưỡng, mấy đồng lẻ mình cũng ghi rõ hết vào không xót một xu, có bao nhiêu tiền, tích trữ hay tiêu xài thế nào mình đều biết hết. Nên hôm đầu tuần dọn tủ sách, mình có thử vận may là giở vài cuốn ra coi nhưng không thấy gì, tất nhiên bảng chi tiêu của mình cũng không có khoản dư được cất đi nào cả, mình mới nói với Joy là:
"Cậu ơi cái bảng chi tiêu làm mất phép màu của tủ sách cậu ạ."
Hai đứa chỉ biết nhìn nhau cười đau khổ.
Mà lúc đấy đang trong giai đoạn hầu bao mình hơi bị khô héo í, chưa hết hẳn đâu nhưng mình bắt đầu thấy lo rồi vì tự biết phải lâu lâu nữa mới có thêm nguồn thu. Thế là mình tiến đến tủ sách, mở chơi chơi vậy đó, kiểu cố giữ niềm hy vọng, và đột nhiên thấy tờ 50k kẹp trong cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư thật!!!!
Rõ ràng là không có khoản dư ngoài ví trong bảng chi tiêu, nên mình thề là tờ tiền này chắc chắn được kẹp vào đó từ trước khi mình chuyển trọ vào nội thành!!!! 50k thì không phải quá nhiều, nhưng tác dụng về tinh thần đối với mình thì vô kể luôn!! Kiểu cảm giác vừa biết ơn bản thân trong quá khứ, vừa biết ơn Vũ Trụ vì đã cho mình thấy phép màu đúng lúc ấy. Cơ mà ngẫm lại thì mình đang không thực sự cần thêm tiền lắm, mình cần hy vọng là chính! Anh Nho trong nhóm TAW cũng bảo là: "Kẹp thêm tờ nữa vào cho chúng nó sinh con đẻ cái". Thế là mình kẹp tiền lại, thêm hai tờ nữa và một mẩu giấy note ghi ngày để sau này tìm thấy lại còn biết nên cảm ơn Tea của khoảng thời gian nào. =)))))))
(Đoạn sau còn viết nữa nhưng hình này là đang viết dở thì Joy nhắn tin hỏi làm gì đấy, mình mới chụp để "báo cáo tình hình".)
Ngày 13/3, mình nhận được thử thách TAW là làm mới một món đồ cũ trong nhà và mình quyết định thêu giày. (Có Joy ngồi đọc sách cho nghe và Bông, Tép thì quẩy bên cạnh).
Hồi cấp 3 học môn nghề, lớp mình phải học thêu, nữ thôi, còn nam được học vẽ. Mà mình lúc đó có hứng thêu thùa gì nữa đâu. Xong mình đã dùng tiền vẽ hộ bọn con trai môn nghề của tụi nó để trả tiền cho một chị lớp trên thêu hộ cho mình nguyên học kỳ 1, nên điểm kỳ đó của mình cao lắm. Sang học kỳ 2 chị ấy bận ôn thi đại học, mình phải tự thêu, bạn cùng bàn cũng phải giúp cho mấy bận, kết quả thì tệ hẳn đi. Cô giáo dạy nghề còn mắng mình sao kỳ 1 thêu tốt thế mà kỳ 2 học hành chểnh mảng quá. Mình thì có thấm đâu, vì điểm đó cũng chẳng phải thực lực của mình có được. Ai mà ngờ lần này dính thử thách, mình mới cầm chỉ thêu lại lần đầu tiên sau mấy năm trời, thế mà kết quả cũng không đến nỗi nào đâu nhé!
Với mình thì chỉ cần thế này là mãn nguyện rồi!!
Ngày 18/3, trước workshop chị Ju dẫn chị Vivy và mình đi ăn ở một nhà hàng Pháp bình dân là Gà Nướng Pháp trên đường Hai Bà Trưng. Thực sự quán cho mình cảm giác rất thân thuộc, ấm cúng dù mình hiếm khi đi ăn đồ Âu. Chị Ju nói rằng đây là quán chị ấy đã ăn từ hồi nhỏ đấy! Nghe thế xong cảm giác còn ấm áp nữa!
À mà có một chuyện, lúc trước khi đi ăn mình đã nghĩ là mình muốn ăn hoa quả, xong lúc chọn món mình thấy có hoa quả nhưng mình lười chọn menu lắm, xong chị Ju chọn salad rau. Tới lúc gọi tráng miệng thì mình cũng chọn bánh flan như các chị và không ngờ họ có cho thêm trái cây để ăn kèm nữa! Mà đĩa bánh vừa ra thì chị Ju với chị Vivy lại tự nhiên đẩy hết trái cây cho mình, họ bảo họ gọi bánh flan thì chỉ ăn bánh flan thôi!!!
Kết quả thì nhìn cái hình này cũng hiểu đĩa của ai với của ai ha!!
Con cảm ơn Mr. Vũ Trụ một lần nữa vì bất ngờ này!!
Ngày 20 và 21/3 là workshop như mình đã viết ở post trước:
Mà mình chưa có kể chuyện chị Ju bảo mình đi liên hệ với họa sĩ mới nhỉ! Ôi thật tàn nhẫn với một đứa ngại giao tiếp như mình mà!!! Mình phải liên hệ với ba họa sĩ mới, trong đó có anh Nho thì không cần bàn tới vì quen từ trước, hai người còn lại là chị Đốm và anh Vũ (Kiro), giao cho mình là bởi vì mình có kết bạn với họ trên facebook, nhưng chưa từng nói chuyện qua. Vấn đề không chỉ đơn giản là nhắn một cái tin kiểu "hề lố beauty-chan are you free this weekend" đâu mà phải soạn văn bản trịnh trọng lắm kìa, theo chị Ju là "đây là bộ mặt của tổ chức đấy em cẩn thận!" Với anh Nho thì chơi hệ "hề lố...weekend" được, nhưng hai họa sĩ còn lại thì làm mình toát cả mồ hôi hột. Cũng may sau đó chị Vivy và chị Ju có đọc "văn mẫu" cho để gửi. Mà khổ, anh Nho mời thì dễ, mà workshop trùng với lễ đính hôn của ảnh, chị Đốm thì bận dự án cá nhân nên không tham gia, còn anh Vũ thì lưỡng lự. Mình lúc đó đã nghĩ, ối giồi đây là tác hại của việc cho mình đi làm sứ giả đây mà, mời cả ba thì hụt cả ba. Xong chị Ju càng thúc mình thuyết phục anh Vũ nữa. Lại một màn đấu tranh ngôn từ trong đầu! Vâng, cuối cùng vẫn lại chị Ju đọc cho chép... Ê hê.
Nhưng mà tóm lại thì cũng mời được nhá! Với cả anh Nho bận bữa đó nhưng sau thì vẫn tham gia làm sách được. Tóm lại mình đã mời được 2/3 họa sĩ cho đợt làm sách năm nay và tự giải tỏa tâm lý vụ kém giao tiếp của mình!!! Nhờ thế mà lúc vào workshop mình cũng nói liên tục như cái máy khâu í, kết quả có thêm bạn, có thêm kinh nghiệm luôn!!!
Sang tuần từ 22 tới 28/3 thì mình đi ăn uống gặp gỡ bạn bè liên tục luôn!!
Thứ hai (22) qua nhà chị Ju ăn tối nè.
Thứ ba (23) đi làm bình thường thôi.
Thứ tư (24) mình họp TAW với mọi người nè, xong mình còn ngồi tám với chị Phương Địa và anh Nho tới hơn 1h sáng luôn. À mà ấy, trong buổi họp này chị Diệp có trải lòng, kể về những điều làm chị ấy bị bế tắc dạo này. Mình đã muốn động viên chị nhưng mình cảm thấy cách của mình không phù hợp, nó có phần rất chủ quan nữa, nên mình đã rất sợ sẽ làm chị thêm phần nặng nề tâm lý ấy. Hôm sau thì mình nghĩ mãi, nhưng cuối cùng cũng đã gửi tin nhắn riêng để xin lỗi chị rồi, chị cũng trả lời là cám ơn mình nữa!
Thứ năm (25) đi ăn với chị Ju, chị Vivy, anh Sỹ và chị Siêu nè.
Thứ sáu (26) cũng đi ăn với chị Ju và chị Vivy, thêm chị Thỏ nữa.
Thứ bảy (27) mình đi hẹn hò nghệ sĩ nên ăn một mình ở KFC, xong tối đó đi xem phim và cafe bệt với Joy.
Cuối cùng, chủ nhật (28) thì mình đi cafe tám chuyện với Natsumi tiếp!!
Đó đó đó! Một tuần bận rộn với bạn bè và công việc. NHƯNG MÀ VUIIIIII! (Xài cái màu này đẹp nhưng không biết lên blog nhìn có rõ không nhỉ? )
À mà ở tiệm cafe Em Ở Đâu có bán mấy món đồ xinh xinh á! Mình nhắm được một chiếc vòng tay mà...lần đầu tiên nhìn thấy, tim mình đã rung động liền!!!
Chính là chiếc vòng xanh lá này!!!
Nhưng mà 320k lận, hơi bị đắt. Natsumi đã nói với mình là, thôi bà đợi dịp nào dư dả thì mua, còn tới lúc có tiền mà chiếc vòng đó không còn nữa thì thôi coi như hết duyên, chứ nó mà dành cho bà thì cuối cùng bà sẽ có nó thôi. OK bé Vòng Xanh đợi nhé!!!
Ngày 29/3 không có gì hot. Chỉ là mình mua đồ ăn trưa ở Coopmart, thấy họ bán chân gà ngâm sả tắc mên mình cũng mua ăn. Ai ngờ món đó tệ đến mức sang chấn luôn!! Nhạt cực! Thế là làm mình, sang chiều ngày 30/3, tự làm chân gà ngâm sả tắc luôn! (Định là làm hôm 29 luôn mà hôm đó siêu thị hết chân gà rồi).
Đấy! Việc gì cũng phải đến tay! =)))))
À mà trưa 30 mình đặt bún mắm nêm, ngonnnnnn!
Ngày 31/3, họp sửa storyboard sách tranh với các họa sĩ.
À, lần này anh Nho cũng tới. Thế là trong nhóm TAW thì có anh Nho là người đầu tiên mình gặp ngoài đời nè!! Chị Phương Địa thì đang ở Đức, mà nhà chị ấy cũng ở Thành Phố Hồ Chí Minh, hy vọng cuối năm dịch bớt thì chị có thể về Việt Nam chơi được, chị Thư thì đang đi thiền ở La Vie tới tháng 6 lận, mình cũng mong sớm được gặp chị. Chị Diệp với chị Huyền Anh thì lại ở Hà Nội còn chị Yến định cư ở Mỹ rồi, gặp cũng hơi khó. Mà vì online gặp nhau trò chuyện mỗi tuần nên thực ra cảm giác xa cách địa lý cũng chẳng là gì cả!
À vì thử thách TAW tuần này là bốc thăm vẽ lẫn nhau, nên mình bốc được tên chị Thư và người vẽ mình là anh Nho!
Đây là tranh mình vẽ chị Thư qua cách nhìn của mình. Chị Thư thì đã trải qua nhiều chuyện không vui, thế mà chị ấy đã vượt qua hết, lại còn truyền được cả năng lượng đồng cảm và yêu thương cho mọi người nữa. Chị trong mắt mình chính là một nhà giả kim, nhưng thay vì chuyển hóa đá thành vàng, thì chị chuyển hóa năng lượng tiêu cực thành tích cực bởi sự bao dung bên trong chị!
Còn đây là anh Nho vẽ mình:
Có một câu anh Nho nói mà mình nhớ nhất là, dù Tea hay mặc áo đen nhưng năng lượng vẫn phát ra, nên mấy cái gạch vàng vàng chính là năng lượng đang tỏa ra của mình đấy!!!!!
À, mà trong buổi họp này ấy, chị Diệp lại cảm ơn mình một lần nữa vì đã nhắn tin riêng cho chị!! Ôi... Và chị cũng nói là chị cảm thấy mình rất nhạy cảm, theo nghĩa tốt ấy nhá! Hic, em cũng cám ơn chị Diệp nhiều nhiều lắm ấy!!!!
Vậy là xong review tháng 3!!!
À mà phần đầu mình có nói về từ khóa self-love trong tháng này ấy, thì những ngày đầu tháng mình liên tục gặp từ khóa ấy luôn, với cả tâm trạng đầu tháng cũng uể oải, nên mình được nhiều bạn bè chỉ cho những cách yêu thương bản thân hơn. Hôm qua chị Thư cũng có chia sẻ về một lời nói, lời khuyên của bạn chị ấy thế này:
"Chị P. nói nhiều về việc mình phải ngừng cố gắng. Tức là khi mà mình nỗ lực, mình cố gắng là mình không vừa ý con người hiện tại của mình, mình cảm thấy nó không tốt. Nhưng mà thực ra con người hiện tại của mình nó tốt rồi, tức là mình chấp nhận nó hiện tại với tất cả những khuyết điểm và ưu điểm. Nó không phải là một kiểu an phận mà nó giúp cho em yên tâm và hài lòng với hiện tại hơn. Và từ cái đó, em có cảm giác trù phú từ bên trong, cũng từ đó em có thể chơi một cách vô tư hơn rồi em phát triển."
Mình ban đầu nghe thấy khó hiểu, nhưng sau đó thì cảm thấy rất tâm đắc. Đây là suy nghĩ cá nhân của mình vào lúc này nhé: Phát triển bản thân không có nghĩa cứ phải gắn với những sự khắc nghiệt và khổ hạnh, mình rõ ràng hoàn toàn có thể lựa chọn phát triển một cách vui vẻ mà! Vấn đề là sự "vui vẻ" này thì ở mỗi người mỗi định nghĩa. Ví dụ có người cảm thấy khó chịu khi bận rộn, nhưng trong nhóm mình, chị Huyền Anh lại rất vui vẻ khi được bận rộn, bởi vì chị ấy thích và cũng có thể làm rất nhiều việc, điều đó mang lại cảm giác sôi động bên trong chị ấy nè. Hay mình nhìn các nhà sư tu hành khổ hạnh, biết đâu được bản thân họ lại tìm thấy bình an từ việc đó. Nên rõ ràng, điều một người cần hiểu nhất chính là bản thân mình ra sao, đối với mình thế nào là vui vẻ, từ đấy mới tìm đến cách làm sao để phát triển bản thân hay làm sao để vui vẻ. Chứ chỉ nghe gợi ý, định nghĩa từ bên ngoài mà không tự chứng nghiệm, không tìm hiểu chính mình thì sẽ dễ dẫn đến sự mất phương hướng lắm, nhỉ? Trong cuốn sách The Artist's Way mà nhóm mình đang cùng thực hành, ngoài những bài tập đào sâu vào tâm thức để mình có thể nhìn lại căn nguyên vấn đề, thì điểm mình thích nữa là dù bất cứ có vấn đề nào phát sinh, như chán viết the morning pages, cảm thấy muốn bỏ cuộc, thấy sợ hãi, blah blah thì tác giả cũng viết, kiểu "không sao, mày đi đúng đường rồi, như thế là tốt, cứ bao dung với lỗi sai của mày, và đi tiếp thôi!". Nhề, chúng ta hoàn toàn được quyền làm đúng hay làm sai, và khi đã sai thì chúng ta cũng có thể sửa sai. Pháp luật sinh ra vừa là một dạng biển chỉ dẫn, đồng thời cũng vừa là một cánh cửa để đưa chúng ta về lại con đường nên đi khi chúng ta không có khả năng tự đưa mình quay lại hay bị lạc lối. (Thực ra có phải họ lầm đường không hay ngay từ đầu là họ chọn lựa như vậy vì vai trò trong một bức tranh lớn hơn thì mình không chắc nhé! Vĩ mô quá rồi! =))))
Tóm lại thì, ít nhất trong cuộc sống hiện tại này nhé, vào thời điểm này nhé, và với riêng bản thân mình nhé, mình tin lời chị Thư, rằng mình hiện tại là phiên bản tốt nhất của mình hôm nay rồi. Và mình cũng tin mình có có tự do ý chí để ngày mai, vài phút nữa, hay ngay lúc này có thể lựa chọn cuộc sống và cách sống mình mong muốn, chọn phát triển một cách vui vẻ theo định nghĩa của riêng mình. Dù đôi khi mình quên mất điều đó và trở nên sợ hãi, buồn chán, nóng giận,... Ồi, Tea nóng giận hay Tea vui vẻ thì vẫn là Tea đấy thôi, và đều xứng đáng được yêu thương cả mà nhỉ!
Gửi một chiếc ảnh về góc bàn bếp mình mới sắp xếp lại, đặt một chậu cây để tận dụng ánh nắng sáng và lan tỏa năng lượng xanh cho căn phòng!