#41104: Mẹ chồng…tốt với mình lắm, nhiều lúc mình còn nghĩ tốt với mình còn hơn cả con trai mẹ!
“Mẹ cũng xuất thân nghèo khó, ông mất sớm, 1 mình bà ngoại nuôi mẹ lớn rồi mẹ đi lấy chồng, mẹ cũng làm dâu, mẹ hiểu cảm giác của con…” – Mẹ chồng nói với mình như vậy đấy mọi người à!
Chào mọi người, mình năm nay 29, chồng mình 33, lấy nhau được 4 năm rồi, hôm nay có chút thời gian lên tâm sự với mọi người về việc…mẹ chồng tốt với mình quá.
Mình cựu sinh viên, K57, còn chồng mình học FTU, xong du học về rồi 2 đứa quen nhau, yêu nhau và lấy nhau đến nay được 4 năm. Mình xuất thân gia đình cũng bình thường, bố mình…người ta hay trêu là “Gà trống nuôi con!”, do ngày nhỏ khi mình lên 3 tuổi thì mẹ tai nạn mất, bố vì yêu thương mình, cũng vì nặng lòng với mẹ, ko muốn lấy vợ 2 vì lo mình bị đối xử ko tốt, cứ thế bố 1 mình nuôi mình khôn lớn, trưởng thành, nhiều lúc nghĩ cũng vì mình mà bố ko phát triển được công việc, loanh quanh làm gần nhà, gần ông bà để lo cho mình chu toàn nhất…Bố ko giàu có nhưng bố lại giàu “Tình cảm” theo đúng nghĩa, bố chăm sóc mình, rồi chăm sóc cả ông bà nữa, các bác, các cô các chú thì lập nghiệp ở xa nên bố có trách nhiệm lo cho ông bà, đổi lại thì mọi người cũng giúp đỡ bố về mặt kinh tế, mọi người cũng tôn trọng bố vì bố từng là 1 người giỏi, học giỏi, làm giỏi rồi lấy mẹ…có điều từ ngày mẹ mất thì bố ưu tiên gia đình, cũng vì thế mà đôi khi mình vẫn tự trách bản thân là do mình 1 phần nên bố ko giàu được, nếu ko thì bố có khi đã thành ông này ông kia, giàu có, giỏi giang…
Quay lại câu chuyện của mình với mẹ chồng, thì cũng chỉ đơn giản những câu chuyện này thôi:
Nhà chồng mình có điều kiện nhưng ko vì thế mà cần môn đăng hộ đối, yêu nhau xong ngày ra mắt về mẹ chỉ nói mình cũng học xong thạc sĩ rồi (năm ấy mình xong thạc sĩ rồi), ra mắt cũng ngoan, học trường top, gia đình có mỗi bố chăm mà cái gì cũng biết làm, con gái chỉ cần vậy là quá ổn. Ý là mẹ ko chê điểm nào, nói với mọi người theo kiểu “Đây là con dâu tương lai của nhà tôi!”.
Bố mẹ chồng định mua nhà cho chồng rồi coi như tài sản riêng, mẹ chồng là người không đồng ý, rồi thuyết phục bố chồng là cho 2 đứa cưới nhau rồi bố mẹ chồng sẽ mua nhà, để tên cả 2 đứa, mẹ nói là con gái đi làm dâu là đã thiệt rồi, coi như đó là cái đầu tiên bố mẹ cho con dâu, sau này dù có thế nào thì đó cũng là phần của mình, tất nhiên ko ai muốn câu chuyện “Thế nào” xảy ra cả, ý là cứ lấy chồng là đã có 1 nửa căn nhà ấy, mà căn chung cư có rẻ đâu, năm 2021 đấy lấy căn ấy mới là cũng hơn 7 tỷ, cả sửa sang vào là hơn 8 tỷ, giá trị hiện tại thì mọi người tự ước lượng, mình để ở ko bán nên cũng ko biết cụ thể giá bao nhiêu.
Lấy nhau đến năm 2022 mình có bầu, nghe tin mình có bầu cái thì mẹ chồng đề xuất với bố chồng là mua cho cái ô tô cho 2 vợ chồng tiện đi lại, tránh nắng tránh mưa, xong bảo để tên mình, thực ra về bản chất vẫn là tài sản chung của 2 vợ chồng nhưng mẹ vẫn thích để tên mình, mẹ bảo “Tôi thích như vậy!” nhưng ý là như vậy mình cũng được phần trong đó nhé.
Lúc sinh con, đầy tháng, bố mẹ chồng cho 2 vợ chồng 1 sổ tiết kiệm tròn 1 tỷ, cũng đứng tên mình gửi ngân hàng…bảo làm của để dành cho cháu ăn học. Còn dặn trước là nếu bố mẹ làm ăn được, có vụ nào lại cho thêm, rồi bố mình còn cười “Bố mẹ làm ăn được hay tôi làm ăn được” mẹ chồng “Của chồng công vợ, ko có tôi quán xuyến việc nhà ông có mà an tâm đi làm ăn đấy! Gớm nữa!” nghe là biết mẹ cũng có “Thế lực” có “Tầm” ở nhà chồng rồi ấy.
Chỉ 3 việc quan trọng đó thôi là mọi người cũng đủ hiểu mẹ chồng tốt với mình cỡ nào, chưa kể những lần nhỏ nhỏ về quê hay ông bà lên chơi, lần nào cũng đưa tiền cho mình, ko 5 thì 10, có lần 20tr, mà toàn rút tiền mặt ra đưa bảo “Cái này mẹ cho con riêng nhé, đừng để H** biết, cầm lấy mà tiêu!”, có lần thì mẹ đi nước ngoài về mua cho cái túi hiệu, cái ví hiệu, mình sống tiết kiệm quen chẳng dám mơ tới, chứ quần áo hiệu, túi, giày dép, kính hiệu mình chưa bao giờ tự mua, luôn tiết kiệm cho con…mình hiểu bố nuôi mình vất vả, mình nuôi con giờ cũng vậy, giờ thì chưa cần chứ nhiều lúc làm việc lớn, cần thì mình cũng phải đầu tư cho con nên mình cũng tiết kiệm ấy mọi người…mẹ thấy mình như vậy cũng thương mình.
Mà nói mình có nịnh hay ko? Mình ko nịnh chút nào, mình chỉ học, làm theo những gì bố mình dạy, rồi cũng dần theo thói quen của nhà chồng mà thay đổi dần. Có những lần mình ko biết, mẹ chồng ko trách, mẹ còn nói đỡ cho mình “Khổ, con gái đi làm dâu chưa biết thì từ từ bảo, dạy, chứ mọi người cứ làm như 3 đầu 6 tay rồi cái gì cũng biết ấy, 9 người 10 ý ai mà chiều được!”, luôn đứng ra bảo vệ mình…rồi nào là “Con để đấy ko phải làm!”, “Để đấy để cô S** làm cho” – Cô S** là cô giúp việc của nhà bố mẹ, “Con để đấy, lên nhà nghỉ đi!”.
À còn chưa kể công việc của mình, bố mẹ chồng toàn làm mình bất ngờ, đang làm chỗ này thì “Con gửi lại bố mẹ cái bộ hồ sơ, bố mẹ mới gặp chú…., mấy nữa về đây làm cho nhàn con à! Chứ tiền thì kiếm bao nhiêu cho đủ, làm chỗ nào thấy thoải mái đầu óc thu nhập ổn ổn là được, để chồng con đi làm kiếm tiền!”.
…
Nói vậy ko phải chồng và bố chồng đối xử mình ko tốt, ko tốt thì làm sao mình yêu rồi lấy chồng được…nhưng ở đây mình đang nói câu chuyện mẹ chồng và mình – nàng dâu…
Mình viết dài như này ko biết có ai đọc đến đây ko nhưng mình đọc nhiều bài mẹ chồng nàng dâu quá, tâm sự 1 chút rồi nhả vía cho các bạn, hy vọng mọi người sẽ tìm đc 1 gia đình như gia đình nhà chồng mình…
Mình vẫn tâm đắc với lời dặn dò của mẹ…“Mẹ cũng xuất thân nghèo khó, ông mất sớm, 1 mình bà ngoại nuôi mẹ lớn rồi mẹ đi lấy chồng, mẹ cũng làm dâu, mẹ hiểu cảm giác của con…”
Kiếp này, mình chọn được đúng người làm chồng, đúng gia đình nhà chồng rồi đúng ko mọi người <3