#40885: CÓ LẼ ĐÂY LÀ TỜ POLIME 100K ĐẮT “GIÁ” NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI CỦA CHÀNG TRAI 26 TUỔI NHƯ MÌNH…

Mình cựu sinh viên K60 của trường. Thấm thoắt cũng đã ra trường được vài năm, mình vừa hoàn thành xong chương trình Thạc sĩ và hiện tại đang có một công việc với mức thu nhập có thể gọi là khá ổn định ở Hà Nội.

Nhưng đổi lại, cuộc sống của mình chỉ xoay quanh bốn bức tường văn phòng, những con số, báo cáo và những chuyến công tác dài ngày. Đến tận bây giờ, mình vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai nào, phần vì tính mình hơi khô khan, phần vì thời gian rảnh của mình gần như bằng không. Trong khi tối thứ Bảy, bạn bè đồng lứa xúng xính váy áo đi chơi với người yêu, đưa gia đình đi ăn hàng, thì mình vẫn miệt mài cắm mặt vào máy tính xử lý cho xong nốt đống tài liệu. Hơn 7 giờ tối, mình mới dắt xe ra khỏi hầm cơ quan trong trạng thái rã rời và cái bụng đói cồn cào.

Hôm nay là cuối tuần, mình muốn tự thưởng cho bản thân một món gì đó ngon ngon một chút. Mình là đứa cực kỳ mê cơm, đặc biệt là kiểu cơm chọn món tự do, tự chọn, nên mình quyết định tấp xe vào một quán cơm tấm…
Quán giờ cao điểm khá đông. Trong lúc đang đứng chờ gọi món, mình chợt chú ý đến một bác đứng ngay phía trước. Bác khoảng chừng gần 60 tuổi, dáng người gầy gò, khắc khổ trong bộ quần áo lao động đã sờn vai, chân đi đôi dép tổ ong cũ kỹ. Một tay bác run run cầm chiếc ví giả da sờn rách, tay kia xách một túi nilon đựng đầy thuốc.
Bác cứ đứng tần ngần trước tủ kính đựng thức ăn đầy ắp, hết nhìn sườn nướng, chả trứng lại nhìn bảng giá. Bác rụt rè hỏi chị nhân viên đứng quầy bằng giọng miền Trung đặc sệt:
"Cháu ơi, suất cơm sườn này bao nhiêu tiền một đĩa?"
"Dạ 45k bác ơi." 
Bác khựng lại một chút, khẽ nuốt nước bọt, rồi lại chỉ sang đĩa trứng ốp và chả: "Thế nếu chỉ lấy cơm với 1 ít rau với quả trứng này thì bao nhiêu hả cháu?"
"Cơm trứng thì 25k bác ạ."
Nhìn chiếc ví mở hờ chỉ có vài tờ tiền lẻ 2k, 5k, 10k và dáng vẻ đắn đo, hỏi lên hỏi xuống của bác, mình cay cay sống mũi. Mình hiểu cảm giác ấy, cảm giác rất thèm một bữa ăn ngon nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền buộc người ta phải thắt lưng buộc bụng đến từng đồng lẻ. Không chần chừ, kiểu có gì đó thôi thúc mình, mình bước lên một bước, nhẹ nhàng nói với chị nhân viên:
"Chị ơi, cho em hai suất đặc biệt đầy đủ nhất nhé, có cả sườn, bì, chả, trứng ốp, thêm hai ly trà sâm dứa nữa ạ."
Rồi mình quay sang, khẽ chạm vào vai bác, cười bảo:

"Bác ơi, nay con đi làm muộn mới về ăn một mình buồn quá. Con lỡ gọi hai suất đầy đủ rồi, bác ngồi ăn cùng con cho vui được không bác? Coi như bác ăn hộ con với."
Bác nhìn mình, ái ngại xua tay từ chối vì sợ làm phiền. Nhưng sau một hồi mình thuyết phục, nói rằng con thực sự muốn có người ngồi ăn cùng cho đỡ cô đơn, bác mới run run gật đầu, cùng mình bê hai khay cơm ra chiếc bàn trống ở góc quán. Suất cơm đầy đặn, thơm phức hương sườn nướng trị giá gần 100k kèm ly nước mát lạnh được đặt trước mặt bác.
Nhìn bác ăn một cách ngon lành nhưng đầy nâng niu, mình vờ hỏi chuyện để bác thoải mái hơn. Hóa ra, bác từ miền Trung (mình xin giấu quê cụ thể) ra đây để chăm vợ đang điều trị ung thư giai đoạn 3 ở bệnh viện. Tối nay có người nhà của bệnh nhân giường bên tốt bụng trông đỡ một lát, bác mới tranh thủ chạy ra ngoài mua thêm vài thứ đồ dùng cá nhân và lấy thuốc cho vợ.
Bác chia sẻ, bản thân bác cũng đang mang trong mình đủ thứ bệnh tuổi già, nhưng chẳng dám uống thuốc ngoại, chỉ dám mua mấy loại thuốc rẻ tiền nhất. Vợ chồng bác có ba người con, nhưng đứa nào cũng nghèo, đi làm thuê làm mướn tận trong Nam, cuộc sống bấp bênh nên cũng chỉ chắt bóp gửi về cho bố mẹ được đồng nào hay đồng ấy. Để tiết kiệm tiền chữa bệnh cho vợ, cả tuần nay bác chỉ toàn ăn bánh mì không hoặc cơm từ thiện đóng hộp. Hôm nay ngửi thấy mùi sườn nướng thơm quá, bác mới không kìm lòng được mà bước vào quán...
Nghe đến đó, lồng ngực mình nghẹn lại. Mình không muốn hỏi sâu thêm vì sợ chạm vào nỗi đau của bác, cũng sợ mình hỏi nhiều quá hóa ra vô duyên. Mình chỉ lẳng lặng gắp thêm miếng sườn của mình sang đĩa bác, bảo con ăn không hết, rồi giục bác ăn nhanh cho nóng để còn kịp vào viện thay ca trông bác gái.
Ăn xong, trước khi rời đi, bác còn ko quên nói lời cảm ơn, mà bác còn cúi người chào mình nữa. Nhìn bóng dáng gầy gò của bác liêu xiêu khuất dần vào trong ngõ, có lẽ về hướng trọ của bác, mình đứng lặng người 1 chút.
Hóa ra, tờ 100k – thứ mà bình thường mình chỉ dùng để mua một ly trà sữa, hay một chiếc vé xem phim cuối tuần – ngày hôm nay lại có thể mang lại một bữa ăn ấm lòng, một niềm an ủi nhỏ nhoi cho một người cha, người chồng đang kiên cường chiến đấu với số phận.
Tối nay, mình về nhà muộn hơn mọi khi, cơ thể vẫn mệt mỏi sau một tuần làm việc căng thẳng, nhưng tâm hồn mình lại nhẹ nhàng và ấm áp đến lạ kỳ. Cuộc sống này vẫn còn nhiều mảnh đời khó khăn quá, và mình tự hứa với bản thân sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, để có thể sẻ chia và lan tỏa chút hơi ấm nhỏ bé này đến với mọi người...