wanwanのブログ

wanwanのブログ

ブログの説明を入力します。

Amebaでブログを始めよう!
Vì sao người Hàn Quốc muốn nhân bản vô tính một kẻ độc tài? - kỳ 1
Nhưng dù sao người Hàn Quốc vẫn nhớ đến Park như là một anh hùng quốc gia của họ, một người đã xây dựng Hàn Quốc trở thành một nhà nước hiện đại. Trong một cuộc khảo sát năm 1996, người Hàn Quốc đã chọn Park là người mà họ muốn nhân bản vô tính nhất. Như vậy, ông vẫn còn có điều gì đó của một nhân vật bí ẩn, khó nắm bắt.

Không giống với những nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa dân tộc khoa trương hơn, nổi tiếng hơn của thời cuộc, Park lãnh đạm và chân phương. Ông khơi gợi nguồn cảm hứng cho quốc gia của mình thông qua việc nêu gương chứ không phải qua những bài diễn văn hùng hồn, đầy nhiệt huyết. Kim Chong Shin, một phóng viên viết về Park vào những năm 1960, cho biết: “Chắc chắn nhiều khía cạnh trong tính cách của ông được bộc lộ không phải qua lời nói mà qua hành động âm thầm lặng lẽ”. Khi phỏng vấn Park vào tháng 6-1975, Don Oberdorfer phát hiện nhân vật quyền lực lại là một người “ít nói và nhút nhát, gần như chẳng có chút gì oai nghiêm, đường bệ”.

Park “ôm một con chó cảnh Chihuahua nhỏ trong lòng và hiếm khi nhìn vào mắt tôi”. Trước công chúng, ông có vẻ xa cách và lạnh lùng. Tiểu thuyết gia Michael Keon đã chứng kiến Park trong một buổi lễ năm 1966 trình bày những hành động về đất đai trước một nhóm người tị nạn CHDCND Triều Tiên “với một vẻ nghiêm nghị, khó gần và chững chạc, có lẽ giống như một thủ lĩnh chiến binh Aztec đang chỉ huy việc khởi công xây dựng một kim tự tháp”.

Có lẽ không có sự kiện nào làm bộc lộ tính cách sắt đá của Park rõ hơn phản ứng của ông trước một âm mưu ám sát kinh hoàng năm 1974. Khi Park đang đọc diễn văn tại Nhà hát quốc gia chật kín người, một người đàn ông đứng dậy khỏi ghế của mình và chạy xuống lối đi của thính phòng, nã đạn từ một khẩu súng lục. Park đã thoát được mà không bị hề hấn gì nhờ cúi nhanh người xuống dưới cái bục.

Tuy nhiên, vợ của Park đang ngồi sau ông đã đổ gục về phía trước trong chiếc ghế của mình. Một viên đạn đã găm trúng vào đầu của bà phu nhân tổng thống. Sau khi các trợ lý mang cơ thể máu me bê bết của bà vợ khỏi nhà hát, Park quay trở lại micro và nói với khán thính giả đang trong cơn sửng sốt đến choáng váng: “Thưa quý vị. Tôi xin tiếp tục bài phát biểu của mình”. Vợ Park chết sau đó vài tiếng.

Khi Park thật sự nói trước đám đông, ông hô hào người dân phải hiến thân cho chương trình kinh tế của ông và sự phát triển của đất nước. Những bài diễn văn của Park đầy nghẹt những lời kêu gọi liên tục phấn đấu tăng năng suất hơn nữa. Trong thông điệp quốc gia thường niên của ông vào tháng 1-1965, Park tuyên bố năm đó là “năm làm việc”. 12 tháng sau, ông lại khẳng định rất nghiêm túc, không hề có ý hài hước rằng năm 1966 là “năm làm việc cực lực hơn”.

Bản thân là một người nghiện công việc, làm việc không biết mệt mỏi. Park thường xuyên ngồi trong văn phòng của mình ở dinh tổng thống, tức Nhà Xanh, trên tay là tập giấy dùng để ghi chú, tính toán theo cách riêng của mình với các số liệu thống kê kinh tế. Thậm chí sau nhiều ngày dài họp hành với các nhà hoạch định chính sách, Park lui về căn hộ riêng của mình trong Nhà Xanh chỉ để nguệch ngoạc viết ra thêm ý tưởng trình bày vào sáng hôm sau.

Ông cố gắng sống một cuộc sống giống như những người lao động Hàn Quốc trung bình. Bữa trưa trong Nhà Xanh của ông thường là một tô mì và ông nhất quyết độn cơm với bo bo như bữa ăn của một người nghèo. Park từng có lần nói: “Càng thiếu thốn, càng hiếm có thì càng tốt miễn là mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc”. Người Hàn Quốc hưởng ứng lời kêu gọi của ông. Vào cuối thập niên 70, một tuần làm việc trung bình của một công nhân sản xuất Hàn Quốc dài hơn 30% so với của một công nhân Mỹ.

Dù Park và những phương pháp của ông có thể bị xét đoán như thế nào đi chăng nữa thì người ta cũng không thể nghi ngờ sự cống hiến của ông cho việc xây dựng một đất nước Hàn Quốc đầy sức sống kinh tế. Vào buổi sáng đảo chính, Park đã tập hợp những sĩ quan trẻ ủng hộ ông vào một căn phòng ở sở chỉ huy quân đội và hứa với họ sẽ đưa Hàn Quốc tới một tầm giàu có mà ít người nghĩ có thể đạt được.

Ông nói về việc xây dựng một đất nước công nghiệp mà ở đó người dân Hàn Quốc không còn chịu cảnh đói khát, đất nước có đủ tiền để bảo vệ mình chống lại bất cứ kẻ thù nào. Lắng nghe chăm chú, Park Tae Joon, đại tá được Park Chung Hee che chở, đã tin vào lời nói đó. “Nhiều người đi theo ông ấy bất kể ông ấy sẽ làm gì - viên đại tá nói về người chỉ huy của mình - Tất cả mọi người đều tin rằng ông sẽ làm những điều tốt đẹp cho đất nước”.

Mang những khát vọng vĩ đại đó trong đầu, Park Chung Hee bắt đầu hành động giành quyền kiểm soát Hàn Quốc vào buổi sáng đó. Ông sắp sửa đánh cuộc với một trong những thách thức cam go nhất của phép mầu. Thế nhưng, Park lại tiếp cận nhiệm vụ này với một tâm thế tự tin và lạc quan. “Trong tâm trạng điềm tĩnh, tôi ra lệnh cho quân đội cách mạng tiến công - Park viết - Tôi không hề có một chút kích động nào”.

Chứng kiến những người lính tiến qua Seoul “là một hình ảnh nhân văn cao cả khiến tôi rơi nước mắt. Tôi nhìn xuống dòng sông Hàn và nhận thấy những con sóng thật mới mẻ, dòng nước thật tươi mới. Chẳng có thứ gì giống như ngày hôm qua”.


The landscape of the Japanese countryside, or satoyama, is fascinating and beautiful at any time of year. In fact, the rich natural world of the satoyama reflects even the tiniest seasonal changes in the weather.

By mid to late January, the typical winter weather pattern has set in. High pressure systems in the northeast send cold winds blasting across from Siberia toward Japan. As they pass over the Sea of Japan, these winds pick up moisture from the warm water of the Tsushima Current, which they dump as heavy snows all along the north and eastern sides of the islands.

The winter snow winds, however, are blocked and stripped of moisture as they pass over the rugged mountains of central Honshu. Along the Pacific side the air is thus often cold but dry and stunningly clear. Even in the Tokyo area, water in the shade of a north-facing building or slope may freeze solid, but Mt. Fuji seems so close you could just reach out and touch her beautiful symmetrical slopes.

This is precisely the season that the wisteria vines have been waiting for all year long. These tough vines are known primarily for their long dense clusters of beautiful purple pea flowers that bloom in late spring and early summer. The pods (saya) that develop from these flowers, however, do not ripen until midwinter.

Wisteria pods are up to 20 centimeters long, very thick and stiff, and covered on the outside with a soft velvet fuzz. During a streak of uninterrupted dry, cold weather, such as the Tokyo area has enjoyed this last week or so, the pods begin to turn brittle and twist. Soon a breaking point is reached, and the pods snap open with an audible "crack!"

When the pods split, the flat, round seeds are thrown out with some force. Although they do not fly any great distance, some manage to wind up several meters away. Even this small journey is an adaptive advantage, getting the seeds out of the immediate shade of the parent plant, and thus giving them a slightly better chance of growing to maturity on their own.

Wisteria are often imaged as delicate flowers, but in reality they are highly aggressive climbing vines that when grown can resemble a giant anaconda snaking up a tree trunk. Host trees can be seriously deformed, and even killed. In a well-managed oak coppice or cryptomeria plantation the wisteria vines are always strictly controlled.

(source: daily yomiuri)

Wisteria vines thrive along the edge of Japanese woodlands, and are also widely trained on overhead trellises in parks and gardens. Although few people realize it, there are actually two distinct species. These are very similar looking in leaf and flower, but can be told apart by the direction of their upward spiral. The fuji (Wisteria floribunda) climbs by winding upward in a left-handed direction. This means that as you stand and face the host tree, the vine will coil around the left side of the trunk. The other species, the yama-fuji, (W. barachybotrys) spirals upward in the opposite direction.

At this time of year, I spend a lot of time down on my hands and knees, searching for wisteria seeds on the forest floor. These seeds are a little more than one centimeter in diameter and are covered with a beautiful brown sheen. They look like tiny buttons made of highly polished mahogany wood. I use them in nature classes for small children. Kids like to play games using the seeds as pieces or markers, or paint faces or letters on the top surface, then glue them onto thin pieces of wood to make brooches or name plates.

Another plant whose fruits ripen during this coldest time of year is the yabukoji, or Japanese ardisia. This East Asian native may well be one of the tiniest trees in the world, rarely growing much bigger than a wisteria pod. A typical trunk reaches ankle-height, with a total of only four to eight leaves.

Ardisias are shade-tolerant, and can often be found growing in dense mats underneath an immense chinkapin or live oak. Once established, an ardisia spreads not by attaching branches to the trunk, but by sending out underground runners in all directions, which then develop into flowering shoots. The evergreen leaves are narrow-waisted, with sharp, tiny teeth along the edge. Instead of being spaced evenly along the trunk, they are clustered closely together, usually in whorls of four.

The fruit of the ardisia is a small, round, bright-red berry. Often, however, the fruits are hidden under the whorl of leaves, and are difficult to spot from above. Birds have much sharper eyes than we humans, but even so, I doubt that many could see the berries while perched on a tree branch. Fortunately for the ardisia, there are several species of bird that forage on the forest floor in winter, and would thus quickly spot the berries. One of these is the pheasant, and another is the White's thrush, or tora-tsugumi. These birds swallow the berries whole, digest the edible soft layer, then pass out the hard round seeds later on, hopefully in a conveniently shaded but open spot.

Japan is home to a half dozen or so species of ardisia, many of which are also popular ornamentals. The best-known of these is the manryo (A. crenata), which grows over a meter tall and is absolutely chock-full of shiny red berries. Manryo are usually raised in pots, and at this time of year most nurseries will be well-stocked with mature, attractive specimens.

The clear dry weather of mid-winter is perfect for moon-viewing as well. In the traditional Asian calendar the last moon of the year has just reached first quarter. Tonight, as well as over the coming weekend, beautiful Selene will rise in the afternoon and offer her soft but steady light well into the wee hours.