Tôi là trẻ mồ côi… Từ năm mười tuổi tôi đã mất đi ký ức thời thơ ấu, mất đi hình ảnh người cha người mẹ trong trí nhớ, mất tất cả. Nhưng may mắn thay, tôi được lớn lên trong vòng tay yêu thương của những người trong cô nhi viện. Cha Philips, xơ Maria và những đứa trẻ khác. Để xoa dịu đi nỗi đau của những đứa trẻ, khổ cực của Cha và các xơ, cũng như để quên đi nỗi đau thầm lặng của chính mình, tôi luôn mỉm cười. Dù với bất cứ ai, dù trong hoàn cảnh nào đi nữa, tôi vẫn nghĩ nụ cười sẽ đem đến niềm tin cho mọi người hay tự mình vượt qua những nỗi đau.

 

 

 

Nhưng… đối với anh ấy, nụ cười của tôi không thể giúp anh vượt qua nỗi đau của chính mình, không thể giúp anh vượt qua quá khứ u buồnkia.

 

 

 

Tôi - chính là quá khứ đau buồn đó, vẫn là cơn ác mộng bám theo anh dai dẳng.

 

 

 

Anh - vẫn mãi nhìn lại con đường phía sau, vẫn lặng lẽ ôm thù hận, dù biết không thể thay đổi được quá khứ, anh lại tiếp tục lao theo vết xe đổ…

 

 

 

Cả hai ta… có phải chăng, mãi suốt cuộc đời này không thể đến được với nhau!?

 

 

 

 

 

Cat-chan