#40884: Có ai mà không sai lầm khi tuổi trẻ…
Mình viết những dòng này ra mong mọi người đừng chửi mình và mong các em sinh viên sau này đọc được và rút kinh nghiệm đừng như mình nhé.
Mình là nữ, năm nay 32 tuổi. Ngày xưa đi học ở quê ra Hà Nội, mình đã quen anh khi ở cùng xóm trọ vào năm thứ 2, hình như tầm 19 tuổi. Lúc đó mình cũng đã trải qua 2 mối tình nhưng đúng kiểu “học trò”, chỉ cầm tay và hôn nhẹ má chứ chưa hề đi quá giới hạn gì cho tới lúc gặp anh. Anh hơn mình 1 tuổi, bọn mình ở cùng xóm trọ nên thời gian ở cạnh nhau và gần gũi cũng nhiều. Gia đình mình bố mẹ rất nghiêm khắc, tới tận lớp 12 đi học ban đêm còn chở mình đi chứ không cho tự đi, nên lên đến đại học mình giống như chim sổ chuồng. Mình quen anh và anh là người đầu tiên của mình, nụ hôn đầu tiên, những cái ôm, những cái tiếp xúc cơ thể đều là đầu tiên. Nhưng hồi đó mình khá sợ nên bọn mình chỉ thống nhất là “không làm thật, chỉ bên ngoài thôi” và điều khiến mình sốc nhất là “mình có thai”. Bọn mình hoảng loạn không biết làm sao, đợt đó còn cận Tết nữa, anh lúc đó cũng mới chỉ 20 tuổi thôi còn non nớt lắm. Lúc đấy bọn mình rất sợ vì bố mẹ 2 bên rất nghiêm khắc nên bọn mình quyết định bỏ đi đứa bé (điều khiến mình ám ảnh và day dứt đến tận bây giờ).
Sau chuyện đó anh càng thương mình hơn và chăm sóc mình rất tốt, nhưng mình vẫn cứ thắc mắc là tại sao chỉ chạm nhẹ vậy cũng có thai. Và trước hôm mình phát hiện có thai thì bọn mình cũng có làm 1 lần xong anh thử làm thật, nhưng cũng chỉ 1 chút thì mình rất đau, sau đấy mình phát hiện có một chấm máu ở quần, có nghĩa là mình đã có thai trước khi mất cái ngàn vàng. Và anh đã thú nhận là có 1 lần anh không làm chủ được nên mình mới có thai. Mình rất giận anh nhưng sau đó anh chăm mình rất tốt, bọn mình yêu nhau 2 năm, anh như người nhà của mình, lo lắng từng chút một.
Sau đó năm 3 mình về quê nghỉ hè thì trên xe có gặp 1 người gần quê mình, sinh năm 94 và sinh viên **U. Và không hiểu ma xui thế nào mình đã phản bội anh, mình quen người đó và đã cắm sừng anh. Sau kỳ nghỉ hè mình quay lại trường và chuyển phòng trọ không muốn cho anh biết. Hồi đó anh học xong sớm và trong thời gian đợi tốt nghiệp anh có đi làm thêm, được bao nhiêu anh đều gửi để nuôi mình. Nhưng mình vẫn cứ nhận của anh, mình lạnh nhạt rõ và không còn muốn để anh gặp mình nữa, mình nghĩ cứ như vậy anh sẽ tự hiểu. Có lần mình bảo chia tay anh lại tưởng đùa, hoặc có thể anh không muốn tin vào sự thật.
Và rồi một hôm anh nhớ mình quá nên tìm đứa bạn thân của mình xin địa chỉ phòng mình, và lên đến phòng thì anh bắt gặp mình đang ôm bạn trai mới. Anh như ch*t lặng bỏ đi và đòi gọi điện thoại cho mẹ mình. Mình tức quá bảo chuyện 2 đứa tự giải quyết anh không nghe nên mình đã t*t anh một cái. Lúc đấy anh cũng mất hết lý trí cũng làm như vậy với mình lại mình một cái, mình ngỡ ngàng luôn. Trong 2 năm yêu nhau anh nâng mình như nâng trứng chưa hề to tiếng vậy mà hôm nay lại làm vậy với mình. Xong anh cũng hối hận, cả đêm anh không ngủ, xong sáng hôm sau anh còn mang ngô ở quê qua cho mình, bảo: "Vậy em về quê đi làm đi đừng ở đây nữa", bọn mình chính thức chia tay.
(Còn tên bạn trai mới đó thì đúng là quả báo cho việc mình cắm sừng. Mình gặp đúng ko đáng mặt đàn ông, ki bo chưa bao giờ thấy trong cuộc đời, mình chả muốn nhắc đến nó nữa, may mà mình chỉ quen nó 3 tháng).
Ngày mình lên xe về quê anh đứng ngoài bến xe, năn nỉ cho gặp mình 1 lần, xin mình được ôm 1 lần cuối nhưng mình nhất quyết không chịu. Đến lúc xe chạy ra đến cao tốc còn thấy anh chạy xe đứng dưới đợi để vẫy tay chào mình.
Sau chia tay anh bị sốc, anh bỏ vào tận Tây Nguyên để làm việc, đi khắp nơi hành hạ bản thân như một người khác già đi chục tuổi. Hồi đó mình đã tỉnh, không còn ghét anh nữa nên đôi lúc vẫn nhắn tin an ủi anh. 2 năm sau thì mình lấy chồng, lúc đấy anh mới quay lại quê làm việc và may mắn sao 1 năm sau anh cũng tìm được người mới. Mình mới nghĩ nếu ngày đó anh có chuyện gì mình sẽ ân hận day dứt cả cuộc đời này. Hôm qua vô tình mình thấy vợ của anh vào Facebook mình nên mình cũng vào lại Facebook bạn ấy. Giờ thấy anh có gia đình hạnh phúc con cái đầy đủ mình mới cảm thấy nhẹ lòng, những sai trái của mình may sao chưa hại anh. Giá như ngày biết mình có thai đó anh người lớn hơn tí, bản lĩnh hơn tí thì có lẽ bây giờ cuộc đời 2 đứa sẽ khác có phải không?
Và điều khiến mình day dứt đến tận bây giờ là đã bỏ đi đứa con của mình, nó như một vết sẹo trong lòng theo mình chừng ấy năm, đau đớn, ám ảnh...